Chương 9: Khá biết dọa người

Thời gian tiếp theo, ba người bắt đầu thử quần áo ở các quầy hàng, chỉ cần hợp với Cố Minh Nguyệt là Hạ Tuệ Anh vung tay mua hết.

Tuổi cao sức yếu, đi lại một hồi Hạ Tuệ Anh tìm một chiếc ghế ngồi nghỉ ngơi.

"Bà ngồi đây đợi, hai đứa cứ đi dạo tiếp đi. Bà đưa ví tiền cho các cháu này, thấy cái gì thích thì cứ mua!"

Bà cụ hào phóng nhét ví tiền vào tay Cố Minh Nguyệt, dặn dò cháu gái nhất định phải tiêu tiền trong này, không được để cháu dâu trả tiền.

"Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!" Lục Uyển Uyển ra ngoài có mang theo tiền tiêu vặt của mình, định bụng sẽ lén mua riêng cho chị dâu một món quà để cảm ơn.

Hai người tiếp tục đi dạo quanh đó, đột nhiên Lục Uyển Uyển ôm bụng: "Ái chà."

Cố Minh Nguyệt lo lắng nhìn cô bé: "Sao thế? Khó chịu ở đâu à?"

"Chị dâu, em đau bụng quá, muốn đi vệ sinh, chị đợi em ở đằng trước một lát được không?"

Chuyện tế nhị không thể chậm trễ được.

Cố Minh Nguyệt vội nói: "Được, em đi nhanh đi, chị đợi ở kia nhé."

Sau khi Lục Uyển Uyển đi khỏi, Cố Minh Nguyệt đi dạo quanh vị trí đã hẹn. Bất chợt, cô chú ý tới chiếc váy đỏ trong góc quầy, mắt sáng lên, cô nói với nhân viên bán hàng:

"Chào đồng chí, có thể lấy cho tôi xem bộ đồ kia được không?"

Nhân viên bán hàng nở nụ cười tiêu chuẩn: "Tất nhiên là được ạ, tôi lấy cho cô ngay đây."

Dịch vụ của cửa hàng bách hóa đúng là không chê vào đâu được, Cố Minh Nguyệt bước vào thấy nhân viên nào cũng tươi cười niềm nở, hoàn toàn không giống nhân viên hợp tác xã mua bán lúc nào cũng vênh váo, nhìn người bằng nửa con mắt.

Thảo nào nhiều người đến đây góp vui thế, chỉ riêng thái độ phục vụ xuất sắc này thôi cũng đủ giữ chân một lượng lớn khách hàng rồi.

Nhân viên bán hàng trải chiếc váy liền thân lên quầy để Cố Minh Nguyệt dễ quan sát.

"Bộ này là hàng mới nhập từ miền Nam về đấy ạ, chỉ có duy nhất một chiếc thôi. Nhưng vì màu hơi sặc sỡ nên mới để trong góc."

Cố Minh Nguyệt gật đầu tỏ ý đã hiểu, ngón tay mân mê chất vải dưới tay, lớp vải voan mỏng nhẹ thoáng khí, mặc lên người rất dễ chịu.

Chiếc váy được chiết eo tinh tế giúp tôn lên vóc dáng, những bông hoa nhí điểm xuyết nơi eo lưng lại khéo léo che đi phần nào sự quyến rũ lả lơi. Nói chung là nổi bật nhưng không hề lộ liễu.

Cố Minh Nguyệt rất thích, đang định mở miệng mua chiếc váy này.

"Cái váy này tôi lấy."

Một giọng nói chen ngang, nhìn theo hướng phát ra âm thanh thì thấy một nữ đồng chí mặc váy kiểu Nga, tết tóc đuôi sam đang chỉ vào chiếc váy trong tay cô.

Cố Minh Nguyệt giơ chiếc váy lên, xác nhận lại lần nữa: "Cô nói là chiếc váy tôi đang cầm đây á?"

Đối phương hất cằm lên: "Chính là nó, tôi thích nó, cô nhường cho tôi đi. Dù sao nhìn bộ dạng cô cũng chưa chắc đã mua nổi."

Câu sau cô ta không hề hạ thấp giọng, từng chữ lọt rõ vào tai Cố Minh Nguyệt.

Cô nhướng mày, hóa ra là nhắm vào mình đây mà.

Khóe môi cô cong lên, mỉm cười nhẹ nhàng: "Xin lỗi nhé bà chị, phàm việc gì cũng phải có trước có sau, cái váy này tôi nhìn trúng trước rồi, chị đi chỗ khác xem đi."

Tiếng "bà chị" khiến đối phương xù lông nhím.

Cô ta trợn tròn mắt giận dữ, chỉ tay vào mặt Cố Minh Nguyệt mắng sa sả: "Cô gọi ai là bà chị hả, năm nay tôi mới mười chín tuổi, giống bà chị chỗ nào!"

Giọng nói chói tai vang lên khiến màng nhĩ Cố Minh Nguyệt rung lên bần bật, cô đưa tay day day tai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!