Chương 8: Giá treo quần áo di động

Sau bữa cơm chiều ngày hè, từng cơn gió nhẹ thổi qua làm tà váy tung bay như cánh bướm dập dìu.

Quanh khu nhà họ Lục đa phần là những bậc trưởng bối lớn tuổi, mọi người ăn cơm xong thường rủ nhau ra ngoài đi dạo.

Khi bóng dáng Lục Lẫm xuất hiện trước mắt mọi người, ánh nhìn của họ bất giác di chuyển theo.

Thằng bé nhà họ Lục từ sau khi bị thương đã một thời gian không thấy mặt mũi đâu. Nó là đứa trẻ mọi người nhìn từ nhỏ đến lớn, đang lúc ý khí phong phát thì lại gặp tai ương như vậy, ai nhìn cũng không đành lòng.

"Bà Ngô, ông Vương..."

Lục Lẫm vừa ra ngoài đã bị mọi người vây quanh, ánh mắt anh dịu lại chào hỏi mọi người.

"Cháu ngoan, vị đồng chí nhỏ này là?"

Bà Ngô tinh mắt nhận ra thái độ của Cố Minh Nguyệt đối với Lục Lẫm rất khác biệt. Cô gái nhỏ này tinh tế thật đấy, thấy có con muỗi nhỏ đậu trên người Lục Lẫm liền ân cần giúp anh đuổi đi.

Cố Minh Nguyệt ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt cong cong cười nói: "Cháu chào bà Ngô, cháu là đối tượng của anh Lục Lẫm ạ."

Lục Lẫm: "..."

Anh biết ngay là sẽ thế này mà.

Thôi kệ, con gái nhà người ta ở lại đại viện mà không danh không phận thì không hay, nể tình cô ấy giúp Uyển Uyển làm đẹp, Lục Lẫm đành ngầm thừa nhận.

Khóe miệng Lục Uyển Uyển nở nụ cười, cô biết ngay là anh trai và Cố Minh Nguyệt có hy vọng mà!

"Bà Ngô, bà xem bộ đồ hôm nay cháu mặc có đẹp không?"

Lục Uyển Uyển xoay một vòng, khoe trọn bộ trang phục từ mọi góc độ.

"Đẹp lắm, đẹp lắm, Uyển Uyển mặc gì cũng đẹp cả."

Con cháu nhà bà Ngô đều đi làm ăn xa, chỉ có con trai và con dâu ở bên cạnh nên bà nhìn thấy bọn trẻ trong đại viện là thích lắm. Lục Uyển Uyển tính tình hoạt bát lại khéo mồm nên rất được các ông bà yêu quý.

"Là chị dâu phối cho cháu đấy ạ."

Chị dâu?

Ánh mắt hóng hớt của mọi người đảo qua đảo lại giữa Lục Lẫm và Cố Minh Nguyệt, chẳng lẽ sắp được uống rượu mừng rồi sao?

"Tiểu Lẫm, ngày nào đẹp trời thì tổ chức đám cưới, đến lúc đó mấy ông già bà cả này cũng đến chung vui một chút."

"Đúng đấy đúng đấy, đại viện chúng ta lâu lắm rồi không có chuyện vui như thế."

Tình hình bên ngoài đang căng thẳng, ngay cả những người từng trải qua sóng to gió lớn như họ cũng cảm thấy bất an.

Nhà họ Lục xưa nay hành xử khiêm tốn nhưng nếu họ lấy tư cách trưởng bối ra mặt thì người khác cũng chẳng dám bàn tán gì. Ai không phục thì cứ đứng ra đối chất trực diện!

Lục Lẫm đau đầu, chẳng phải đang nói chuyện quần áo sao? Sao tự dưng lại lái sang chuyện kết hôn rồi?

Đặc biệt là nhìn mấy vị trưởng bối bàn tán sôi nổi, anh có một dự cảm không lành.

Cố Minh Nguyệt cười e thẹn: "Cảm ơn ông bà đã quan tâm, đợi khi nào cháu và Lục Lẫm tổ chức hỷ sự, nhất định sẽ mời mọi người đến uống rượu mừng ạ."

Cô gái nhỏ có ánh mắt trong veo, đôi mắt cười lên như vầng trăng khuyết, đuôi lông mày hơi nhướng lên, dáng vẻ sạch sẽ động lòng người.

Gương mặt mộc mạc không tô son điểm phấn toát lên vẻ chân thành khiến các bậc trưởng bối càng thêm yêu mến, ai nấy đều tấm tắc khen Lục Lẫm tìm được cô vợ tốt.

Buổi tối, Lục Lẫm nằm trên giường trằn trọc mãi không hiểu nổi, rõ ràng nói là đối tượng tìm hiểu, sao giờ lại thành vợ sắp cưới rồi?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!