"Được rồi, mở mắt ra xem thử đi."
Lục Uyển Uyển he hé mở một bên mắt, sau đó mới từ từ mở nốt con mắt còn lại.
Nhìn thấy bản thân có chút lạ lẫm trong gương, mắt Lục Uyển Uyển mở to hết cỡ, không dám tin mà sờ lên mặt mình rồi ngắm nghía trái phải: "Đây... đây thực sự là em sao?"
Vẫn là con người đó nhưng lại như biến thành một người khác vậy.
Cô bé không diễn tả được cảm giác ấy, chỉ biết hét lên đầy phấn khích để giải tỏa sự kích động trong lòng.
"Chị dâu, chị giỏi quá đi mất, em thật sự xinh đẹp hơn rất nhiều, hóa ra em cũng có thể trông như thế này."
Lục Uyển Uyển ôm mặt, hớn hở ôm lấy cái gương mà ngắm tới ngắm lui.
Lát nữa mọi người về chắc chắn sẽ ngạc nhiên lắm cho mà xem!
Chưa kịp gặp những người khác thì khi Lục Uyển Uyển xuống lầu, người đầu tiên chú ý đến sự thay đổi của cô bé chính là Lục Lẫm.
Đôi mắt sắc bén của anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Lục Uyển Uyển, lông mày hơi nhướng lên.
"Anh cả, nhìn xem em có xinh không?"
Lục Uyển Uyển chớp mắt ngồi xổm trước mặt anh, ánh mắt tràn đầy mong chờ.
Lục Lẫm mím môi ngẩng đầu nhìn Cố Minh Nguyệt.
Cố Minh Nguyệt hất cằm lên, ra vẻ chờ được khen ngợi, đồng thời không quên làm động tác cổ vũ cho anh.
Mau khen đẹp đi chứ, người này làm sao thế không biết?
Lục Lẫm khẽ hắng giọng: "Đẹp."
Em gái của Lục Lẫm anh sao có thể không đẹp được chứ!
Không sai, Lục Lẫm vô cùng tự tin về ngoại hình của mình, dù sao từ nhỏ đến lớn người khen ngợi anh cũng không chỉ có một hai người.
Đặc biệt là vào thời niên thiếu, khi lòng tự trọng đang dâng cao thì những lời khen đó đã khiến anh thỏa mãn vô cùng.
Nhưng đó đều là chuyện của quá khứ rồi.
Lục Uyển Uyển thay bộ váy mới do Cố Minh Nguyệt phối, vui sướng xoay vòng trong phòng.
"Chị dâu, em thích lắm, cảm ơn chị."
Thấy Lục Uyển Uyển cứ dính chặt lấy Cố Minh Nguyệt, Lục Lẫm cảm thấy hơi khó chịu.
"Đứng cho đàng hoàng, ôm ấp nhau ra cái thể thống gì."
Lục Uyển Uyển làm mặt quỷ trêu anh.
Nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, Lục Uyển Uyển xách váy chạy ra.
"Ông bà nội, cha mẹ, mọi người về rồi ạ."
Lục Uyển Uyển đứng giữa sân xoay một vòng, đắc ý khoe tạo hình mới của mình với mọi người.
Trong đáy mắt Chung Dục Tú thoáng qua vẻ kinh ngạc, bình thường con gái bà toàn ăn mặc theo phong cách trung tính, hôm nay mặc váy vào trông cũng ra dáng thục nữ ra phết.
Trời biết lúc con gái còn nằm trong tã lót, bà đã chuẩn bị biết bao nhiêu váy vóc xinh đẹp và kẹp tóc dễ thương, một lòng muốn biến con gái thành công chúa nhỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!