Chương 50: Bảo vật gia truyền

Biết hai người hôm nay dậy sớm bận rộn cả ngày nên ăn cơm xong, người lớn giục họ về phòng nghỉ ngơi sớm.

Tối nay mọi người đều ngủ lại nhà mới.

Nhà mới là kiểu tứ hợp viện, phòng ốc nhiều, mỗi người một phòng thoải mái.

Về đến phòng, Cố Minh Nguyệt lấy chiếc hộp mẹ chồng đưa ra.

Mở nắp hộp, nhìn thấy thứ bên trong, cô kinh ngạc há hốc mồm: "Oa."

Lục Lẫm ghé đầu vào xem: "Đây là mẹ đưa cho em à?"

Trong hộp là một miếng ngọc bích to bằng bàn tay, được chạm khắc hình như ý, dưới ánh đèn tỏa ra ánh sáng lấp lánh chói mắt.

Cố Minh Nguyệt gật đầu: "Vâng."

Cái này cũng quý quá đi.

Không phải Cố Minh Nguyệt nói quá chứ trong kho báu của cô cũng không có miếng ngọc bích nào to thế này.

"Cái này chắc là ông cố tìm được ở Tây Bắc hồi xưa đấy, thấy chất ngọc tốt nên giữ lại làm của gia bảo."

Lục Lẫm hồi bé từng thấy một lần, lúc đó mẹ bảo sau này sẽ để lại cho con dâu.

Cố Minh Nguyệt cẩn thận lau sạch dấu vân tay mình trên miếng ngọc, không nỡ để lại chút vết tích nào trên món đồ quý giá này.

Lục Lẫm nhìn bộ dạng nâng niu của cô, không nhịn được cười, nói khẽ: "Sao phải cẩn thận thế?"

Cố Minh Nguyệt ra vẻ bí hiểm: "Đồ tốt thế này phải bảo quản cẩn thận chứ, nhỡ sứt mẻ gì thì tiếc lắm, đáng giá bao nhiêu tiền đấy."

Nhìn vẻ mặt tham tiền đáng yêu của cô, Lục Lẫm bật cười, anh lôi từ trong tủ ra một cái hộp, trịnh trọng đặt vào tay Cố Minh Nguyệt.

Đó là toàn bộ tiền tiết kiệm của anh.

"Sau này tiền nong giao hết cho em quản." Giọng anh vẫn còn vương chút hơi men nhưng lại vô cùng nghiêm túc.

Cố Minh Nguyệt ngẩn ra: "Thế này... không hay lắm đâu nhỉ?"

"Có gì mà không hay." Lục Lẫm nhìn cô, ánh mắt sáng ngời: "Anh kiếm tiền là để cho em sống sung sướng mà."

"Chẳng lẽ em chê ít?"

Đầu anh gục xuống, bộ dạng như thể nếu Cố Minh Nguyệt không nhận thì anh sẽ ăn vạ ngay lập tức.

"Đương nhiên là không rồi." Cố Minh Nguyệt vội vàng đáp.

Ai mà chê tiền nhiều chứ? Cô có phải đồ ngốc đâu.

"Trong này có bao nhiêu tiền thế?"

Cố Minh Nguyệt lắc lắc cái hộp, cảm giác bên trong cũng kha khá.

Lục Lẫm nhếch mép cười, ra hiệu cho cô mở ra xem.

Cố Minh Nguyệt hồi hộp mở nắp hộp, nhìn thấy đống tiền phiếu đủ màu sắc bên trong mà choáng váng.

"Không nhìn ra nha, anh cũng là đại gia ngầm đấy, xem ra em ôm được đùi vàng rồi."

Tiền mặt trong hộp cộng với tiền trong sổ tiết kiệm, tổng cộng cũng phải đến năm nghìn đồng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!