Chương 49: Tổ chức hôn lễ

Lục Uyển Uyển cười khúc khích, ghé vào tai Cố Minh Nguyệt trêu: "Anh cả em nhìn đến ngẩn người rồi kìa."

Được mọi người nhắc nhở, Lục Lẫm mới sực tỉnh.

Khóe miệng anh nhếch lên thật cao, đưa tay về phía Cố Minh Nguyệt, dịu dàng nói: "Minh Nguyệt, anh đến đón em."

Cố Minh Nguyệt chậm rãi đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, hai người nhìn nhau cười tình tứ.

Trong tiếng reo hò của mọi người, Cố Minh Nguyệt bước lên xe hoa.

Chiếc xe được trang trí bằng dải lụa đỏ thắt nơ hỷ khí, nhà họ Lục thuê hẳn sáu chiếc xe, lấy con số may mắn.

Dù tình hình hiện tại không cho phép phô trương nhưng anh vẫn muốn trong khả năng của mình mang lại cho Cố Minh Nguyệt một hôn lễ khó quên.

Đoàn xe nhanh chóng dừng trước cửa nhà mới, các bậc trưởng bối trong nhà họ Lục đã đợi sẵn ở đó.

Trong sân chật kín người, trên tường dán chữ Hỷ đỏ chót, trên cửa sổ dán giấy cắt hình song hỷ, cá chép và hoa sen, ngụ ý niên niên hữu dư, sớm sinh quý tử.

Mọi người cười nói vui vẻ nhường đường, Lục Lẫm và Cố Minh Nguyệt sóng vai bước vào.

Anh lén siết nhẹ tay cô, hơi ấm từ lòng bàn tay anh khiến trái tim đang căng thẳng của cô dần bình tĩnh lại.

Do tình huống đặc biệt, sau khi hai người cúi đầu chào các vị trưởng bối, Cố Minh Nguyệt được đưa về phòng tân hôn nghỉ ngơi.

Bị dựng dậy từ sáng sớm để rửa mặt trang điểm, cô mới ăn được hai quả trứng gà, lúc này bụng đã đói cồn cào.

"Chị dâu."

Đang lúc Cố Minh Nguyệt phân vân có nên ra ngoài tìm đồ ăn không thì Lục Uyển Uyển từ ngoài bước vào, trên tay bưng một bát mì trứng, bên trên còn có một cái đùi gà to đùng.

"Mẹ đoán chị đói rồi nên bảo em mang vào cho chị."

Cố Minh Nguyệt ngẩn ra một chút rồi vội vàng nhận lấy, bát mì nóng hổi thơm phức mùi trứng gà hòa quyện với mùi nước dùng gà béo ngậy.

Cô không kìm được nuốt nước miếng: "Cảm ơn Uyển Uyển nhé."

Lục Uyển Uyển nháy mắt tinh nghịch: "Đùi gà là em đặc biệt xin thêm cho chị đấy."

Cố Minh Nguyệt bật cười, cúi đầu cắn một miếng đùi gà, thịt gà mềm ngọt, nước dùng đậm đà, sưởi ấm cả dạ dày lẫn trái tim cô.

Đang ăn dở thì Lục Lẫm đẩy cửa bước vào, liếc mắt cái đã thấy cái đùi gà trong bát cô, giả vờ bất mãn nói: "Được lắm, hai chị em hợp sức lại bắt nạt anh đấy à."

Lục Uyển Uyển lè lưỡi trêu anh: "Ai bảo anh không về sớm, cái này là của chị dâu."

Lục Lẫm đi tới ngồi xuống bên cạnh Cố Minh Nguyệt, đưa tay nhéo nhẹ d** tai cô thì thầm: "Ăn từ từ thôi kẻo bỏng."

Cố Minh Nguyệt ngước mắt nhìn anh, trong lòng như có dòng nước ấm chảy qua.

Đây chính là cảm giác gia đình, có cơm nóng canh ngọt và có người luôn nhớ đến mình.

Đợi Cố Minh Nguyệt ăn xong, Lục Lẫm dọn bát đũa mang ra ngoài, bảo em gái ở lại trò chuyện với vợ mình thêm một lúc.

Lục Uyển Uyển cảm thán: "Không ngờ anh cả em lại có lúc tâm lý thế này, đúng là đàn ông có vợ có khác."

Tai Cố Minh Nguyệt nóng lên, giả vờ giận dỗi: "Giỏi nhỉ, giờ còn biết trêu cả chị nữa cơ đấy."

Cô cố tình cù vào eo Lục Uyển Uyển, hai chị em cười đùa vui vẻ.

Nếu không có tiếng gõ cửa thì chắc hai người còn nô đùa nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!