Chương 48: Kết hôn

Quyết định kết hôn xong, không khí trong nhà náo nhiệt hẳn lên.

Hạ Tuệ Anh ngày nào cũng như được tiêm máu gà, lúc thì kéo Cố Minh Nguyệt đi cửa hàng bách hóa chọn vải may áo cưới, lúc lại đi mua kẹo mừng.

Chung Dục Tú cũng gác lại công việc trong tay để cùng mẹ chồng lo liệu.

"Cái màu đỏ tươi này đẹp này, tôn da con trắng hơn đấy."

Hạ Tuệ Anh vừa ướm thử vải lên người cô vừa cười nói: "Chúng ta phải chọn cái nào vừa hỉ khí lại vừa bền màu."

Lục Uyển Uyển cũng hùa vào góp vui: "Chị dâu cháu đẹp sẵn rồi, mặc gì chả đẹp."

"Cũng phải."

Hạ Tuệ Anh cực kỳ đồng tình với lời cháu gái.

Sống đến từng tuổi này, bà gặp người đẹp không ít nhưng Cố Minh Nguyệt hoàn toàn có thể xếp vào hàng top đầu.

Cô bé da trắng như tuyết, ngũ quan rạng rỡ, đứng cạnh cháu trai bà xứng đôi vừa lứa vô cùng, cô người mẫu trên họa báo chưa chắc đã đẹp bằng.

Hạ Tuệ Anh chưa bao giờ cho rằng xinh đẹp là chuyện xấu.

Bà thường nói: "Xinh đẹp là món quà ông trời ban tặng, sống đẹp mới là bản lĩnh do mình tự tạo ra."

Trong mắt bà, vẻ đẹp của người phụ nữ không phải là công cụ để làm vui lòng người khác mà là sự tự tin vốn có.

Phụ nữ trong nhà phụ trách mua sắm, đàn ông phụ trách khuân vác sắp xếp.

Lục Lẫm cũng báo tin hỷ cho anh em tốt, Hình Nghị và Hà Bỉnh Lâm đều mừng cho anh, hứa nhất định sẽ sắp xếp thời gian đến dự đám cưới.

Dù tình hình hiện tại chưa rõ ràng nhưng Lục Lẫm vẫn muốn cố gắng hết sức để cho Cố Minh Nguyệt một đám cưới long trọng nhất có thể.

Hạ Tuệ Anh đã đặc biệt đi xem ngày, ấn định hôn lễ vào nửa tháng sau, thời gian này vừa vặn không quá gấp gáp cũng không quá muộn.

Cố Minh Nguyệt hoàn thành nốt các đơn hàng còn lại rồi tạm thời nghỉ việc ở tiệm may.

Mấy người bạn thân biết cô sắp cưới Lục Lẫm cũng tranh thủ thời gian rảnh rỗi đến giúp một tay chuẩn bị đồ đạc.

Bà Ngô lôi tấm vải hỉ quý giá dưới đáy hòm ra tặng Cố Minh Nguyệt.

"Đây là tấm vải ông nhà bà mang từ nơi khác về năm xưa, tốt lắm đấy, bao năm nay bà chẳng nỡ dùng, cháu đừng chê, cầm về xem có dùng được vào việc gì không."

Cố Minh Nguyệt sờ chất vải mịn màng, người tinh ý nhìn qua là biết giá trị không nhỏ, cô thấy quý quá không dám nhận.

"Cháu cứ cầm lấy, bà cũng chẳng có gì quý giá tặng cháu cả, nếu không nhờ cháu mang lại sức sống cho cái tiệm may bé tẹo này thì bà già này chắc chết đói ngoài đường rồi."

Bà Ngô nói lời thật lòng, Cố Minh Nguyệt từ chối mãi không được đành nhận.

"Vậy cháu và Lục Lẫm cảm ơn bà Ngô ạ."

Bà Ngô cười tươi rói: "Thế mới phải chứ!"

Dưới sự nỗ lực của mọi người, nhà họ Lục dần thay da đổi thịt, nhìn từ xa đã thấy một màu đỏ rực rỡ hỉ khí.

Các ông bà trong khu gia binh biết Lục Lẫm sắp lấy vợ, ai nấy đều đến chúc mừng.

"Tiểu Lẫm cuối cùng cũng rước được vợ về dinh rồi." Ông Vương cười không khép được miệng: "Sau này phải đối xử tốt với Minh Nguyệt đấy, không được bắt nạt con bé đâu."

Bà Triệu nắm tay Cố Minh Nguyệt ngắm nghía: "Minh Nguyệt nhà ta vừa xinh xắn lại khéo tay, Tiểu Lẫm có phúc lắm đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!