"Thì em cảm thấy bản thân đôi khi rất cần người khác chăm sóc."
Lại còn hay giận dỗi vô cớ nữa chứ.
Lục Lẫm nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, giọng trầm ấm mà kiên định: "Em không phải là phiền phức mà là người anh muốn chăm sóc cả đời."
Cố Minh Nguyệt ngẩn người.
Lục Lẫm nói tiếp: "Hơn nữa, chẳng phải em cũng chăm sóc anh sao? Con người với nhau vốn dĩ là làm phiền lẫn nhau mà."
Anh ngừng một chút, khóe miệng khẽ cong lên: "Nhưng anh hy vọng những ngày tháng sau này em chỉ làm phiền một mình anh thôi."
Cố Minh Nguyệt không nhịn được cười, hốc mắt hơi nóng lên: "Thế nếu em cứ làm phiền anh mãi, anh có thấy chán không?"
"Đương nhiên là không rồi."
Lục Lẫm trả lời không chút do dự: "Em là vợ anh, dù phiền phức đến đâu anh cũng không thấy chán."
Chút bất an trong lòng Cố Minh Nguyệt hoàn toàn tan biến, khóe môi cô cong lên để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, cả người toát lên vẻ vui tươi rạng rỡ.
"Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm."
Hai người đi chơi cả buổi chiều, mãi đến khi hoàng hôn buông xuống mới về nhà.
Tại nhà họ Lục.
Các bậc trưởng bối đang ngồi trên ghế sô pha, không khí trong nhà trầm lắng, chỉ nghe thấy tiếng xẻng xào nấu của thím Lưu trong bếp.
Lục Lợi Dân ngồi trên ghế, tay cầm một lá thư tố cáo nặc danh, tờ giấy bị ông vò nhàu nát, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng sức.
Đọc lướt qua nội dung trong thư, ông đập mạnh tờ giấy xuống bàn cái "rầm".
"Đúng là nói hươu nói vượn, viết cái thứ linh tinh gì thế này không biết."
Sắc mặt Lục Cần Minh lạnh tanh: "Thư này gửi từ vùng Tây Nam lên, gửi thẳng đến tay cấp trên, may mà chú Nghiêm phát hiện kịp thời, nếu không thì Minh Nguyệt gặp nguy hiểm rồi."
Tây Nam?
Họ không nghĩ ra Cố Minh Nguyệt có thù oán gì với ai ở đó.
"Chẳng lẽ là thằng nhóc nhà họ Cố làm?"
Đây là khả năng duy nhất Hạ Tuệ Anh nghĩ đến. Hồi Nguyệt Nguyệt mới đến Bắc Kinh có kể với họ về tung tích của người nhà.
Sau đó họ cũng cho người đi điều tra, chỉ biết Cố Minh Viễn bị phân về vùng Tây Nam, địa chỉ cụ thể thì không rõ.
Lục Cần Minh mím môi: "Cũng có khả năng đó nhưng việc quan trọng trước mắt là làm sao bưng bít chuyện này."
Minh Nguyệt đúng là con dâu họ đã chấm nhưng thân phận tư bản của cô cũng là sự thật, nhất là đôi cha mẹ vô trách nhiệm kia đã bỏ trốn càng khiến chuyện này thêm rắc rối.
"Đợi hai đứa về rồi nói cho chúng nó biết chuyện này."
Hạ Tuệ Anh đưa ra quyết định dứt khoát, bọn trẻ cũng lớn cả rồi, không còn là chim non cần được che chở dưới cánh bố mẹ nữa.
"Ông bà nội chúng cháu về rồi ạ."
Giọng nói vui vẻ phá tan bầu không khí u ám trong phòng khách.
Lục Lẫm xách mấy hộp bánh, Cố Minh Nguyệt ôm mấy hộp đồ hộp, trông hai người tâm trạng rất tốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!