Hạ Tuệ Anh gần như chạy bước nhỏ tới, hai tay cẩn thận đỡ lấy cánh tay Cố Minh Nguyệt, động tác nhẹ nhàng như đang chạm vào món đồ sứ dễ vỡ.
Lúc đi ra xe không tránh khỏi bị dính chút nước mưa, mép băng gạc hơi bong ra.
Bà định đưa tay vuốt lại cho phẳng nhưng lại vội rụt tay về, sợ làm cô đau.
"Làm sao thế này? Có đau không con? Bị từ bao giờ thế?" Bà hỏi dồn dập, giọng nói run run.
Lục Lợi Dân chậm chân hơn một chút nhưng khi bà lên tiếng ông cũng đã đứng bên cạnh, lông mày nhíu chặt lại thành hình chữ "xuyên".
"Lục Lẫm! Cháu chăm sóc Nguyệt Nguyệt kiểu gì thế hả!"
Nhìn miếng băng gạc to đùng trên tay kia, chắc chắn vết thương không nhỏ.
Cố Minh Nguyệt vội vàng đứng chắn giữa Lục Lẫm và ông nội: "Ông nội, không phải lỗi của anh ấy đâu ạ." Cô vừa nói vừa kể lại đầu đuôi sự việc.
Từ lúc bị cướp cho đến khi gặp Lục Lẫm ở bệnh viện.
Biết tin cô bị cướp trên đường đi ăn cơm, tim Hạ Tuệ Anh như nhảy lên tận cổ họng.
"Giữa thanh thiên bạch nhật, kẻ nào mà to gan thế hả!"
"Là tên lưu manh trốn từ nơi khác đến ạ."
Lục Lẫm đã cho người đi nghe ngóng, tên đó là tội phạm truy nã trốn từ tỉnh ngoài đến.
Vô tình nhìn thấy Tần Hương Bình đưa tiền cho Minh Nguyệt nên mới nảy lòng tham.
Lông mày Lục Lợi Dân giãn ra đôi chút nhưng ánh mắt vẫn đầy xót xa.
"Gặp chuyện như thế sao không gọi điện về nhà ngay hả?"
Hai ông bà già này tuy chân tay chậm chạp không giúp được gì nhưng cũng biết gọi điện thoại cầu cứu chứ bộ.
Lục Lẫm nói nhỏ: "Lúc đó tình hình hơi loạn, Nguyệt Nguyệt sợ ông bà lo lắng."
Hạ Tuệ Anh xót xa thở dài thườn thượt, kéo tay Cố Minh Nguyệt ấn cô ngồi xuống ghế sô pha: "Cháu ngồi yên đấy, vết thương này phải dưỡng cho kỹ vào."
Bà quay đầu gọi với vào bếp: "Thím Lưu ơi, phiền thím hầm chút canh thanh đạm nhé, Nguyệt Nguyệt giờ phải ăn đồ bổ dưỡng cho người bệnh."
Trong bếp vọng ra tiếng thím Lưu sởi lởi: "Được rồi, tôi đi hầm canh gà ngay đây, tiện thể nấu thêm bát mì nữa nhé."
Hạ Tuệ Anh dặn dò tiếp: "Hai hôm nay cháu đừng đi đâu cả, ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, cần lấy cái gì cứ sai bảo Lục Lẫm, trước đây cháu chăm sóc nó, giờ đến lượt nó chăm sóc cháu."
Nói xong bà nháy mắt với Lục Lẫm, Lục Lẫm không nói gì, chỉ gật đầu ngầm đồng ý sự sắp xếp này.
Chiều tối, Lục Uyển Uyển và vợ chồng ông Lục Cần Minh đi làm về, nghe chuyện Cố Minh Nguyệt bị thương thì xúm lại hỏi han ân cần, an ủi hồi lâu.
Đến tối, Cố Minh Nguyệt chuẩn bị đi tắm, không ngờ Lục Lẫm còn gõ cửa hỏi: "Tay em thế này tắm rửa kiểu gì? Có cần giúp không?"
Mặt Cố Minh Nguyệt nóng bừng, vừa thẹn vừa giận đóng sầm cửa lại: "Em tự tắm được!"
Sáng sớm hôm sau, Tần Hương Bình dắt con gái đến tận nhà cảm ơn, trên tay xách theo giỏ trứng gà, sữa mạch nha và đủ loại bánh kẹo.
Hai mẹ con rối rít cảm ơn.
May nhờ có Cố Minh Nguyệt mà con gái bà mới bình an vô sự, Tần Hương Bình không dám tưởng tượng nếu con gái có mệnh hệ gì thì vợ chồng bà sống sao nổi.
Không lâu sau, Lục Lẫm từ bên ngoài trở về, trên tay cầm tờ giấy có đóng dấu đỏ chót ghi kết quả xử lý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!