Chương 43: Tình cờ gặp gỡ ở bệnh viện

Cố Minh Nguyệt th* d*c, hai tay vẫn còn run rẩy, tên cướp bị cô chế ngự nằm sấp dưới đất, miệng lẩm bẩm chửi thề nhưng không thể cử động.

Tôn Thiến Thiến chứng kiến cảnh này, mắt tròn mắt dẹt kinh ngạc: "Chị Minh Nguyệt, chị... chị một mình chế ngự được hắn ta á?!"

Cố Minh Nguyệt gượng cười, lau mồ hôi trên trán: "May mà em chạy nhanh, chậm thêm một bước nữa chắc chị cũng không trụ nổi đâu."

Công an áp giải tên cướp đi, hỏi han tình hình theo lệ thường, người đi đường nghe tiếng động vây quanh xem, ai nấy đều giơ ngón cái tán thưởng: "Cô gái này dũng cảm thật đấy!"

Cố Minh Nguyệt lén xoa bắp chân bị đá đau, trong lòng vẫn còn sợ hãi

- nếu không phải cô phản ứng nhanh thì hậu quả khó lường.

Tôn Thiến Thiến vừa thoát nạn đang cảm ơn Cố Minh Nguyệt rối rít, bỗng liếc thấy ống tay áo cô thấm ra một chút máu đỏ.

"Chị Minh Nguyệt, tay chị..." Cô bé vội vàng nắm lấy cánh tay Cố Minh Nguyệt, cẩn thận xắn tay áo lên.

Một vết cắt do dao găm của tên cướp gây ra hiện rõ mồn một, máu đã thấm ướt cả lớp áo ngoài.

Cố Minh Nguyệt theo phản xạ muốn kéo tay áo xuống: "Không sao đâu, vết thương nhỏ thôi mà."

Hốc mắt Tôn Thiến Thiến đỏ hoe, giọng run run: "Chảy máu thế này mà còn bảo không sao! Đi, em đưa chị đi bệnh viện."

Tại bệnh viện.

Bác sĩ sát trùng, băng bó lại vết thương.

Tôn Thiến Thiến ngồi bên cạnh, vừa dặn dò bác sĩ nhẹ tay vừa xót xa: "Xin lỗi chị Minh Nguyệt, đều tại em làm liên lụy đến chị, nếu không chị đã chẳng bị thương."

Cố Minh Nguyệt cười trấn an: "Không sao đâu, chỉ là vết thương nhỏ xíu thôi mà."

Vết thương này đối với Cố Minh Nguyệt quả thực chẳng nhằm nhò gì, cùng lắm chỉ như bị xước một đường.

Nhưng lúc này, trong lòng Tôn Thiến Thiến vô cùng tự trách, đều tại cô bé bất cẩn vấp ngã nên Cố Minh Nguyệt mới bị thương.

Bác sĩ băng bó xong cho Cố Minh Nguyệt rồi kê đơn thuốc, Tôn Thiến Thiến cầm đơn đi lấy thuốc, bảo cô đợi một lát.

Trời đang nắng đẹp bỗng nhiên mây đen kéo đến ùn ùn, báo hiệu một cơn mưa sắp tới.

Cô đứng ở hành lang nhìn ra ngoài, chốc lát sau những hạt mưa lất phất rơi trên cửa sổ, cánh tay bắt đầu đau nhức âm ỉ.

Cố Minh Nguyệt khẽ suýt xoa một tiếng, lúc bị dao găm cứa vào tay, cô cảm nhận rõ rệt cảm giác da thịt bị rạch ra.

Lúc đó trong đầu chỉ nghĩ đến việc hạ gục đối thủ, giờ bình tĩnh lại mới thấy đau.

"Đồng chí Cố?"

Một giọng nói trong trẻo vang lên bên tai như làn gió mát thổi qua tim.

Cố Minh Nguyệt quay đầu lại, thấy Dư Hoài Lâm xách hai cặp lồng cơm từ bên ngoài đi vào.

"Đồng chí Dư."

Dư Hoài Lâm chú ý thấy băng gạc trên cánh tay cô, lông mày hơi nhíu lại, giọng nói lộ vẻ lo lắng: "Cô bị thương à?"

Cố Minh Nguyệt thản nhiên giơ cánh tay lên, vẻ mặt thoải mái nói: "Không có gì to tát đâu, không cẩn thận bị xước thôi."

Dư Hoài Lâm nhìn cánh tay cô, trông chẳng giống vết thương nhỏ chút nào.

Mũi Cố Minh Nguyệt bỗng bị một mùi thơm nồng nàn thu hút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!