Xưởng may gấp rút sản xuất một lô hàng, nhanh chóng gửi cho xưởng trưởng đang đi công tác bên ngoài.
Nhờ sự nỗ lực của mọi người, xưởng may đã thành công ký được hai đơn hàng lớn ở ngoại tỉnh.
Biết tin này, mọi người trong xưởng may mừng rơi nước mắt. Họ làm việc ở đây bao lâu nay, xưởng trưởng và ban lãnh đạo đều coi họ như người nhà.
Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia, cuối cùng cũng đến ngày khổ tận cam lai.
Sau khi lô hàng đầu tiên được xuất đi, tiền đặt cọc của đối tác cũng nhanh chóng được chuyển về.
Phát lương cho công nhân xong, Tần Hương Liên cầm số tiền nóng hổi đi đưa cho Cố Minh Nguyệt.
"May nhờ có đồng chí Cố, nếu không xưởng may khó mà vượt qua được cửa ải khó khăn này."
Tần Hương Liên đưa thêm một phong bì đỏ nữa: "Đây là tiền thưởng riêng của xưởng trưởng, cháu nhất định phải nhận lấy, sau này có thiết kế nào tốt nhớ ưu tiên cho chúng tôi nhé."
Có nhân tài như vậy, xưởng may ngày càng phát triển.
Cố Minh Nguyệt sờ xấp tiền dày cộp, cố nén khóe miệng đang cong lên, khách sáo nói: "Đâu có đâu có, đây là việc cháu nên làm mà."
Đơn hàng của xưởng may chủ yếu là xuất khẩu đi nơi khác, không ảnh hưởng đến việc buôn bán của tiệm may trong vùng.
Dù có ảnh hưởng cũng chẳng sao, trong đầu Cố Minh Nguyệt có cả kho tàng thiết kế của thời đại sau, chỉ cần sửa đổi chút ít cho phù hợp với thời đại này là được.
Từ sau lần đến tiệm may, Tôn Thiến Thiến trở thành khách quen, quan hệ với nhóm Cố Minh Nguyệt cũng trở nên thân thiết.
Tuổi tác mọi người sàn sàn nhau nên rất dễ nói chuyện.
Nhận được tiền hoa hồng, Cố Minh Nguyệt nhiệt tình mời mọi người đi tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa.
Lục Uyển Uyển, Tống Diệu Du và Tống Thế Kiệt đều phải đi làm, chỉ còn lại Tôn Thiến Thiến và Cố Minh Nguyệt đi ăn cùng nhau.
Bà Ngô tuổi cao sức yếu không muốn đi theo đám trẻ cho mệt người.
"Lát nữa muốn ăn gì cứ gọi thoải mái, chị bao."
Sau khi thân thiết với Cố Minh Nguyệt và biết cô đã giúp Lục Uyển Uyển "lột xác", Tôn Thiến Thiến cũng nằng nặc đòi cô giúp mình cải tạo nhan sắc.
Ở cái tuổi hoa mộng này, ai mà chẳng muốn mình trở nên xinh đẹp hơn.
Cố Minh Nguyệt dùng linh tuyền trong không gian giúp cô bé điều dưỡng một thời gian.
Linh tuyền ngoại trừ tác dụng không rõ rệt trên người Lục Lẫm ra thì với người khác lại hiệu quả tức thì.
Điều này khiến Cố Minh Nguyệt không khỏi nghi ngờ Lục Lẫm có phải có hệ thống kháng thể gì không mà đến cả thứ tốt như linh tuyền cũng không hấp thụ được.
Tuy nhiên hiệu quả của linh tuyền quá rõ rệt nên Cố Minh Nguyệt không dám dùng liều lượng lớn, mỗi lần làm bánh hay nấu cơm cô chỉ cho thêm một chút xíu như vậy cũng đủ đạt hiệu quả mong muốn rồi.
Hai người vừa đi vừa nói cười vui vẻ đến tiệm cơm.
Bỗng nhiên, một bóng đen xuất hiện chặn đường hai người, dang rộng hai tay chắn lối đi.
Hắn ta đứng im như tượng, mặt bịt kín mít chỉ lộ ra đôi mắt hung tợn như đang nhắm vào hai cô gái.
Tôn Thiến Thiến sợ hãi lùi lại hai bước, không quên kéo tay Cố Minh Nguyệt lùi theo.
Cố Minh Nguyệt vẫn giữ được bình tĩnh, cô biết võ phòng thân nên quay sang che chắn cho Tôn Thiến Thiến.
Tôn Thiến Thiến run rẩy nói: "Chị Minh Nguyệt, người này định cướp của à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!