Chương 41: Ký hợp đồng

Nhận được tin, Tần Hương Bình chạy một mạch ra cổng bảo vệ.

"Cô thợ Cố, cháu đến rồi à."

Bà mặc bộ đồ bảo hộ lao động, trông như vừa từ xưởng may đi ra.

Thấy bên cạnh Cố Minh Nguyệt có một chàng trai khôi ngô tuấn tú, mắt bà sáng lên.

Cậu thanh niên này trông thật sáng sủa, đứng cạnh cô thợ Cố đúng là trai tài gái sắc xứng đôi vừa lứa.

Không biết có phải người yêu không nên bà cũng chưa tiện bắt chuyện vội.

"Xưởng may cho công nhân nghỉ hai ngày, mấy đơn hàng nhỏ chưa làm xong thì bọn cô tranh thủ làm nốt."

Để duy trì hoạt động, xưởng may nhận tất cả các đơn hàng lớn nhỏ, kể cả đơn hàng dăm ba ngày công như hôm nay cũng phải nhận.

"Xưởng trưởng đi chạy vạy lo việc kinh doanh rồi, nếu không thì hai bên đã có thể gặp mặt nhưng không sao, có kế toán Khổng ở đây."

Tần Hương Bình nói xong sợ Cố Minh Nguyệt thấy mình đường đột bèn bổ sung: "Xưởng trưởng đã xem qua mẫu thiết kế của cháu rồi."

Cố Minh Nguyệt tưởng bà nói đến bộ quần áo may cho Tôn Thiến Thiến, không ngờ Tần Hương Bình cười bảo là cái khác.

"Con gái xưởng trưởng từng nhờ cháu may đồ đấy, lúc đó cô cũng là được xưởng trưởng ủy thác đến tìm cháu."

Cố Minh Nguyệt vỡ lẽ, thảo nào hôm đó Tần Hương Liên vào tiệm lại hỏi cô mấy câu như vậy, hóa ra là một cuộc phỏng vấn nhỏ.

Tần Hương Liên dẫn người vào văn phòng mình: "Mời cô thợ Cố ngồi, mời đồng chí này ngồi."

Lục Lẫm cười nói: "Chào chủ nhiệm Tần, cháu là người yêu của Cố Minh Nguyệt, cháu họ Lục ạ."

Tần Hương Lan nhìn hai người với ánh mắt hóng hớt: "Là người yêu thật à, thảo nào mà đẹp đôi thế."

"Hai cháu ngồi đợi một lát, cô đi gọi kế toán Khổng sang."

Tần Hương Liên rót trà cho hai người rồi sang phòng kế toán tìm người.

Kế toán Khổng bưng cái ca men đựng trà, chậm rãi thổi những lá trà nổi lềnh bềnh bên trên, nhấp một ngụm nhỏ rồi đậy nắp lại nói:

"Chủ nhiệm Tần, người cô nói có đáng tin không đấy? Xưởng ta giờ đang lúc dầu sôi lửa bỏng, tăng doanh thu được là tốt nhưng tuyệt đối không được để tình hình tồi tệ thêm."

Tần Hương Liên cam đoan:

"Kế toán Khổng cứ yên tâm một trăm phần trăm đi, cô bé này tuy ít tuổi nhưng bản lĩnh không nhỏ đâu, đồ mang về ông cũng thấy rồi đấy, nếu không ổn thì tôi đâu dám vỗ ngực đảm bảo trước mặt xưởng trưởng."

Kế toán Khổng năm nay năm mươi tám tuổi, vào xưởng may từ năm mười tám tuổi, gắn bó suốt bốn mươi năm từ thời thanh niên đến trung niên, giờ sắp nghỉ hưu.

Đối với ông, xưởng may chính là nhà, nhìn hiệu quả làm ăn ngày càng đi xuống, ông còn sốt ruột hơn bất cứ ai.

Giờ ngồi uống trà thế này cũng là do hết cách, người cần tìm đã tìm cả rồi, nếu Tần Hương Liên có người tài giới thiệu để vực dậy xưởng may thì cũng là chuyện tốt.

Chủ nhiệm Khổng đặt chén trà xuống: "Đi thôi để tôi đi xem mặt mũi cô bé này thế nào."

Tần Hương Liên mừng ra mặt.

Rất nhanh sau đó, hai người quay lại văn phòng của Tần Hương Liên.

Kế toán Khổng nhìn cô gái nhỏ trước mặt, vẻ mặt đầy nghi ngờ, người này có thực sự đáng tin không vậy?

Ông từ từ quay sang nhìn Tần Hương Liên, đây chính là cô bé có bản lĩnh mà bà nói đấy à?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!