"Cô thợ Cố, tay nghề cháu giỏi thế này mà chôn vùi nhân tài thì phí quá, cô thực sự rất muốn hợp tác với cháu."
Hợp tác với xưởng may ư?
Cố Minh Nguyệt chưa từng nghĩ đến chuyện này, cô cảm thấy mình chỉ là một xưởng may nhỏ, làm ăn cò con thôi.
Xưởng may lớn như vậy chắc chắn có tiêu chuẩn và quy tắc riêng của họ.
"Cái này..."
"Cô Tần, cháu nói thật với cô, tiệm may này không chỉ có cháu và bà nội cháu mà còn có ba người bạn thân của cháu cũng góp cổ phần nữa. Chuyện này cháu không thể tự quyết định được, phải bàn bạc với họ rồi mới trả lời cô được ạ."
Tần Hương Bình vội nói: "Không sao, không vội đâu, nếu cháu thấy được thì cứ đến xưởng may tìm cô, đọc tên cô là được."
"Vâng, vậy mình cứ thống nhất thế nhé, nếu có ý định cháu sẽ tìm cô ạ."
Trước khi đi, Tần Hương Bình thân thiết nắm tay cô dặn dò: "Nếu có cơ hội nhất định phải đến nhé, xưởng của cô đang rất cần nhân tài như cháu."
Sau khi hai mẹ con họ đi khỏi, Cố Minh Nguyệt quay lại tiệm may dọn dẹp đồ đạc.
Bà Ngô suy nghĩ một lúc rồi ngập ngừng nói: "Minh Nguyệt này, hay là cháu thử đến xưởng may xem sao?"
Hồi bà Ngô còn trẻ, xưởng may làm ăn phát đạt lắm, bao nhiêu cô gái có tay nghề muốn vào mà người ta còn chẳng thèm nhận.
Chắc mấy năm nay hiệu quả kém nên mới tìm cách xoay sở thế này.
Phải thừa nhận là xưởng lớn như họ, nếu Minh Nguyệt vào làm thì...
Chưa nói đến chuyện khác, lương bổng cơ bản chắc chắn được đảm bảo, người ta coi trọng tay nghề của Minh Nguyệt, nếu vào đó kéo được thêm vài mối làm ăn thì lương lậu còn cao hơn nữa.
Bà Ngô chỉ biết gia đình Minh Nguyệt không ở Bắc Kinh, cô lại chưa có ý định kết hôn, nhân lúc còn trẻ có thời gian kiếm thêm chút tiền mới là thực tế.
Trong tiệm may này người may chính chỉ có bà và Minh Nguyệt, bà Ngô thầm nghĩ công lao của Minh Nguyệt là lớn nhất trong nhóm.
"Vâng, cháu cảm ơn bà Ngô, cháu sẽ về suy nghĩ kỹ ạ."
Cố Minh Nguyệt hẹn ba người kia ra bàn bạc chuyện này.
"Mấy hôm trước cô Tần lại đến tìm tớ, cô ấy bảo đã bàn bạc với xưởng trưởng rồi, nếu tớ chịu vào làm thì sẽ được hưởng lương chuyên gia còn nếu không muốn vào làm thì cũng mong tớ cân nhắc chuyện bán mẫu thiết kế."
Cả hai phương án này đối với Cố Minh Nguyệt đều không hẳn là phù hợp.
Thứ nhất, phải đi làm hành chính, rõ ràng không hợp với cô.
Thứ hai thì có vẻ được nhưng nếu bán đứt một lần thì hơi thiệt thòi, phải biết là ở thời đại sau này, bản quyền sản phẩm đều nằm trong tay người sáng tạo.
Tống Diệu Du và Tống Thế Kiệt hoàn toàn không có ý kiến gì, hai người họ chỉ là người phụ giúp.
Việc thiết kế mẫu cũng là do Cố Minh Nguyệt vẽ phác thảo, sau đó giao cho Tống Thế Kiệt tô vẽ lại cho hoàn chỉnh.
Lục Uyển Uyển lại thấy phương án thứ hai hợp với chị dâu hơn, ở bên nhau lâu như vậy, cô bé biết thừa chị dâu không phải người thích gò bó theo khuôn khổ, nếu bắt đi làm hành chính e là không quen.
Xưởng may giờ đang lúc nguy nan, nếu thực sự có người tài vào làm, chẳng khác nào cừu non rơi vào hang sói, bị người ta vặt lông đến trụi lủi.
Đến lúc đó lấy đâu ra thời gian mà bồi đắp tình cảm với anh cả, nhỡ tình cảm hai người phai nhạt thì sao.
Tống Thế Kiệt: "Nếu bên xưởng may đồng ý cho góp cổ phần thì tốt quá như vậy đồng chí Cố có thể dùng mẫu thiết kế để lấy tiền hoa hồng."
Đây cũng là phương án mà Cố Minh Nguyệt mong muốn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!