Đối tượng hôn ước bị thương sao?
Cố Minh Nguyệt hồi tưởng lại cốt truyện trong nguyên tác, hoàn toàn không thấy nhắc đến việc này.
"Minh Nguyệt, qua đây ngồi đi, đường xá xa xôi chắc là mệt lắm nhỉ?"
Hạ Tuệ Anh nắm lấy tay cô không buông.
"Không mệt đâu ạ, vừa nghĩ đến việc được gặp ông bà Lục là trong lòng cháu đã thấy vui rồi."
Lời này Cố Minh Nguyệt nói ra hoàn toàn thật lòng. Rời khỏi được cái gia đình lòng lang dạ thú kia, cô vui mừng còn không hết ấy chứ.
Lúc này, Lục Lợi Dân lên tiếng: "Tiểu Lẫm, đây là Minh Nguyệt, ông bà nội của con bé là bạn cũ của ông, sau này con bé sẽ sống ở nhà chúng ta."
Ông quay sang giới thiệu với Cố Minh Nguyệt: "Đây là Lục Lẫm."
Người đàn ông trước mặt cô mặc sơ mi trắng quần tây đen, vai rộng lưng dài, sống mũi cao thẳng, đường nét quai hàm sắc bén rắn rỏi.
Dù đang ngồi trên xe lăn nhưng khí chất lạnh lùng tỏa ra từ người anh vẫn khiến người ta không thể coi thường.
Đây chính là vị hôn phu Lục Lẫm của cô sao?
Trong lúc cô quan sát Lục Lẫm thì anh cũng đang đánh giá người con gái trước mặt.
Thiếu nữ có làn da trắng như tuyết, đôi mắt long lanh ngập nước, rõ ràng mang vẻ đẹp rực rỡ động lòng người nhưng ánh mắt lại trong veo sạch sẽ, hẳn là được gia đình nuông chiều từ bé.
"Chào anh, đồng chí Lục Lẫm, tôi là Cố Minh Nguyệt."
Cố Minh Nguyệt lên tiếng trước, đưa tay ra chào hỏi Lục Lẫm.
Nụ cười thiếu nữ tươi tắn rạng rỡ như đóa hoa kiều diễm đang độ nở rộ khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Bàn tay Lục Lẫm đang đặt trên đầu gối siết chặt lại, anh cụp mắt xuống che giấu cảm xúc trong lòng.
Cố Minh Nguyệt cười đến cứng cả mặt mà người đàn ông trước mặt vẫn bất động. Ngay khi cô tưởng rằng không còn hy vọng thì đối phương khẽ nắm lấy tay cô rồi nhanh chóng rút về.
"Chào đồng chí Cố, hoan nghênh cô."
Khóe miệng Cố Minh Nguyệt cong lên, giọng nói nhẹ nhàng: "Cứ gọi tôi là Minh Nguyệt là được."
Lục Lẫm chỉ cười nhạt mà không đáp lời.
Lục Lợi Dân và Lục Lẫm vào thư phòng nói chuyện để lại Cố Minh Nguyệt và Hạ Tuệ Anh ngồi trò chuyện trong phòng khách.
"Minh Nguyệt à, tình trạng của Tiểu Lẫm cháu cũng thấy rồi đấy. Năm ngoái nó đi làm nhiệm vụ thì bị thương, hai chân mất cảm giác, bác sĩ nói khả năng hồi phục rất nhỏ... Chuyện hôn ước này vốn dĩ cũng chỉ là lời nói đùa giữa người lớn chúng ta, nếu cháu không chấp nhận được thì chúng ta cứ coi như thôi vậy."
Sợ Cố Minh Nguyệt nghĩ nhiều, Hạ Tuệ Anh tiếp lời:
"Cháu cứ yên tâm, dù chuyện hôn sự này có thành hay không thì cháu vẫn cứ ở lại đây. Ta với bà nội cháu thân thiết nhất, cháu gái của bà ấy cũng là cháu gái của ta, cháu cứ coi như con cháu trong nhà."
Vừa nói, Hạ Tuệ Anh vừa quan sát phản ứng của Cố Minh Nguyệt, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Nếu cháu trai bà không gặp chuyện, ông bà nhất định sẽ dốc sức vun vén cho mối hôn sự này. Nhưng tình cảnh hiện giờ như vậy, họ không thể dùng cái hôn ước từ bé để trói buộc Minh Nguyệt.
Lựa chọn thế nào, vẫn phải xem ý muốn của bọn trẻ.
Dù kết quả ra sao, bà cũng sẽ coi Minh Nguyệt như con cháu trong nhà để an ủi vong linh người bạn già nơi chín suối.
Sở dĩ Cố Minh Nguyệt muốn đến thực hiện hôn ước, chủ yếu là để thoát khỏi gia đình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!