Chương 39: Tìm kiếm sự hợp tác

Hai ngày sau, tại tiệm may.

"Minh Nguyệt, cháu nếm thử bánh hoa quế bà tự làm xem thế nào."

Bà Ngô bưng một đĩa bánh hoa quế ra mời.

"Thơm quá ạ."

Mùi hương hoa quế ngọt ngào lan tỏa khắp căn phòng nhỏ.

Bà Ngô cười hiền từ: "Hoa quế trong vườn nhà nở rộ rồi, bà hái một ít làm bánh còn phơi khô để pha trà, làm cả mật ong hoa quế nữa, bà chuẩn bị cho mỗi đứa một phần, đợi nhóm Tiểu Tần đến thì đưa luôn thể."

Cố Minh Nguyệt cười tít mắt: "Thế thì cháu không khách sáo đâu ạ, ngửi mùi thôi đã thấy ngon rồi."

Bánh hoa quế mềm mịn tan trong miệng, ngọt ngào mà không dính răng, nuốt xuống rồi mà hương hoa quế thoang thoảng vẫn còn đọng lại nơi đầu lưỡi như thể đang lạc vào giữa rừng hoa quế thơm ngát.

"Cháu thích là tốt rồi."

Bà Ngô không con không cái, chồng mất sớm, bà một mình trông coi tiệm may này sống qua ngày. Lúc đám trẻ tìm đến ngỏ ý muốn hợp tác làm ăn, bà còn tưởng chúng nói đùa.

Nhưng qua thời gian tiếp xúc, bà thấy chúng làm việc rất nghiêm túc.

Cố Minh Nguyệt phụ trách may vá nên hai bà cháu có nhiều tiếng nói chung hơn, bà Ngô rất quý mến cô.

"Hôm nay là ngày hẹn lấy áo của vị khách kia đúng không nhỉ?"

Bà Ngô nhắc đến chiếc áo của Tần Hương Bình, theo lịch hẹn thì hôm nay bà ấy sẽ đến lấy.

"Leng keng."

Tiếng chuông cửa vang lên, Cố Minh Nguyệt ngẩng đầu mỉm cười.

"Khách đến rồi ạ."

Tần Hương Bình dắt theo một cô bé mặt mày bí xị bước vào.

"Xin lỗi nhé, suýt nữa thì muộn, làm phiền các cháu ăn cơm rồi."

Tần Hương Bình lau mồ hôi trên trán.

"Không sao đâu ạ, ăn cơm lúc nào chẳng được, cô đến lấy đồ mới là việc chính để cháu đi lấy áo cho cô."

Khách đã đặt cọc tiền, thợ may chỉ việc chuẩn bị đồ cho tốt, hối thúc khách hàng chẳng khác nào tự đập bát cơm của mình.

Cố Minh Nguyệt luôn giữ thái độ "khách hàng là thượng đế".

Thấy Tần Hương Bình thở hổn hển, Cố Minh Nguyệt rót cho bà cốc nước.

Uống cạn cốc nước, Tần Hương Bình mới thấy cổ họng dịu đi đôi chút.

Tôn Thiến Thiến đi theo sau mẹ, len lén quan sát tiệm may nhỏ bé này, không hiểu sao mẹ lại cứ nằng nặc đòi đến đây may đồ.

Cửa hàng bách hóa mới mở ở Bắc Kinh hoành tráng biết bao, bạn bè cô bé toàn mua đồ ở đó, không chỉ có hàng miền Nam mốt mới mà còn có cả hàng ngoại nhập nữa.

Mặc đồ ở đó ra đường mới oách chứ, cái tiệm may bé tẹo này tuy sạch sẽ gọn gàng, vải vóc cũng tạm được nhưng so với cửa hàng bách hóa thì còn kém xa, nếu được chọn cô bé sẽ chọn cửa hàng bách hóa ngay tắp lự.

Cô bé thì thầm vào tai mẹ: "Mẹ ơi, hay mình ra cửa hàng bách hóa mua đi."

Tần Hương Bình: "Ở đây cũng tốt mà, bộ này mẹ chọn cho con đảm bảo con sẽ thích."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!