Hôm nay, khi Cố Minh Nguyệt đang cặm cụi may vá trong tiệm thì một người phụ nữ trung niên ăn mặc chỉnh tề bước vào.
Thấy một cô gái trẻ măng đang ngồi may đồ, bà không khỏi tò mò hỏi.
"Cháu gái cũng là thợ may ở đây à?"
Cố Minh Nguyệt mỉm cười: "Cũng có thể coi là vậy ạ, cô muốn may kiểu nào?"
Tần Hương Bình cứ tưởng cô đang nói đùa, thợ may trẻ nhất trong xưởng may cũng phải tầm ba mươi tuổi.
Cô gái trước mặt nhìn chưa đến hai mươi, tay nghề chắc cũng chẳng khá khẩm gì.
Tuy nghi ngờ nhưng Tần Hương Bình vẫn trả lời: "Cô muốn may cho con gái một bộ váy kiểu Nga, nó trạc tuổi cháu nhưng người đẫy đà hơn cháu một chút."
"Cô có số đo cụ thể không ạ? Có số đo thì may sẽ chuẩn hơn, dù sao quần áo quan trọng nhất vẫn là phải vừa vặn."
Số đo chi tiết thì có đấy nhưng Tần Hương Bình không rõ tay nghề cô gái này ra sao.
Bà do dự một lát rồi nói: "Cô nhớ ở đây có một bác thợ may già, có thể nhờ bác ấy may giúp cô được không?"
"Hai hôm nay bà Ngô không được khỏe nên không đến tiệm, nếu cô không vội thì có thể đợi đến ngày kia ạ."
Tần Hương Bình khó xử, đợi đến ngày kia thì lại mất thêm hai ngày nữa.
Bà không có nhiều thời gian để lãng phí như vậy.
Bà nheo mắt nhìn khuôn mặt non nớt của Cố Minh Nguyệt, suy tính một hồi rồi quyết định tạm tin tưởng một lần nhưng trước khi đưa số đo, bà vẫn đặt ra vài câu hỏi chuyên môn để kiểm tra trình độ.
Cố Minh Nguyệt thầm nghĩ, người này đến để khảo sát hay để may đồ vậy?
Những câu hỏi bà ấy đưa ra cũng không khó, chỉ cần nắm được kiến thức cơ bản là trả lời được ngay.
Với phương châm khách hàng là thượng đế, Cố Minh Nguyệt kiên nhẫn giải đáp từng câu một.
Thêm một khách là thêm một khoản thu nhập, chẳng ai dại gì mà từ chối tiền dâng tận miệng.
Nghe Cố Minh Nguyệt trả lời lưu loát, Tần Hương Bình âm thầm gật đầu tán thưởng.
Ánh mắt bà nhìn cô cũng chuyển từ nghi ngờ sang tán thưởng là bà đã trông mặt mà bắt hình dong, không ngờ cô gái nhỏ này tuổi đời còn trẻ mà kiến thức lại vững vàng đến vậy.
Nghĩ đến đứa con gái ở nhà vẫn còn ngờ nghệch, bà không kìm được tiếng thở dài, giá mà nó học được một nửa bản lĩnh của cô gái này thì bà đâu phải lo lắng chuyện cơm áo gạo tiền cho nó sau này.
Sau khi chọn xong vải, Tần Hương Bình để lại số đo: "Vậy làm phiền cháu nhé, cô nên xưng hô thế nào nhỉ?"
Cố Minh Nguyệt: "Cháu họ Cố ạ."
Tần Hương Bình: "Chào cô thợ Cố, bao giờ thì lấy được áo nhỉ?"
Cố Minh Nguyệt tính toán một chút rồi đáp: "Chiều mai cô nhé, đến lúc đó nếu tiện cô cứ dẫn em đến thử, có chỗ nào chưa vừa ý cháu sẽ sửa lại ngay."
Tần Hương Bình vui vẻ đồng ý.
Tiễn khách xong, Cố Minh Nguyệt tập trung toàn bộ tinh thần vào việc may vá.
Bà Ngô nghỉ ngơi hai ngày, đơn hàng của họ cũng tạm thời giãn ra, thời gian tới chỉ cần hoàn thành nốt mấy đơn đặt trước là được.
Thời gian cũng không gấp gáp lắm, Cố Minh Nguyệt không muốn vì chạy theo số lượng mà lơ là chất lượng sản phẩm.
Bận rộn ở tiệm may cả buổi sáng, thấy đã trưa muộn, cô thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà ăn cơm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!