Chương 36: Tặng quà

Khóe miệng Lục Lẫm nở nụ cười rạng rỡ: "Ai đồng ý thì là người đó."

Cố Minh Nguyệt rùng mình vì câu nói sến súa này: "Thôi được rồi, đừng trêu Uyển Uyển nữa, mau lấy quà ra đi, không con bé khóc thật bây giờ."

Lục Lẫm nhìn ánh mắt ghét bỏ của cô, nhớ đến nội dung trong cẩm nang, trong đầu hiện lên dấu chấm hỏi to đùng.

Chẳng phải bảo cách này hiệu nghiệm lắm sao? Sao áp dụng với cô ấy lại chẳng có tác dụng gì thế này?

Lục Lẫm cảm thấy mình chắc chắn bị đám anh em lừa rồi, về nhà phải vứt ngay cuốn cẩm nang đó đi, lịch sử đen tối này không thể để lại được.

Bên kia, Lục Uyển Uyển vẫn đang thút thít.

Ban đầu cô bé chỉ định giả vờ đau lòng thôi nhưng thấy anh trai chẳng có động tĩnh gì, càng nghĩ càng tủi thân, cuối cùng òa khóc nức nở.

"Lớn tướng rồi mà sao cứ như trẻ con khóc nhè thế hả."

Lục Lẫm về phòng lấy đồ ra.

Một hộp quà được gói ghém tinh xảo xuất hiện trước mặt Lục Uyển Uyển, cô bé mở to mắt ngạc nhiên, nước mắt vẫn còn đọng trên má.

"Cái... cái này là cho em ạ?"

Giọng nói vẫn còn đặc sệt âm mũi.

Lục Lẫm bật cười: "Đương nhiên là cho em rồi từ nhỏ đến lớn sinh nhật em có bao giờ anh quên đâu."

Lục Uyển Uyển nín khóc mỉm cười ngay lập tức nhưng nhớ lại dáng vẻ anh trai bảo không chuẩn bị quà lúc nãy, cô bé nghiêng đầu mách bà nội.

"Bà nội, bà xem anh cả toàn lừa cháu thôi."

Hạ Tuệ Anh giả vờ vỗ mạnh vào tay Lục Lẫm: "Bà đánh nó thay cháu rồi đấy."

Cố Minh Nguyệt cũng lấy món quà mình đã chuẩn bị ra.

Tuy chưa đến sinh nhật Lục Uyển Uyển nhưng đã chuẩn bị xong rồi thì tặng luôn cho cô bé thêm phần bất ngờ.

"Cảm ơn chị dâu."

Lục Uyển Uyển mở hộp quà chị dâu tặng trước, trong lòng tràn đầy mong đợi không biết bên trong là gì.

"Oa!"

Nhìn rõ món đồ trong hộp, Lục Uyển Uyển reo lên vui sướng.

Cố Minh Nguyệt may cho Lục Uyển Uyển một chiếc váy liền thân từ khâu chọn vải, thiết kế rập cho đến đường kim mũi chỉ cuối cùng đều do cô tự tay làm.

"Chị dâu giỏi quá đi mất, em thích lắm ạ."

Lục Uyển Uyển sung sướng ôm chầm lấy Cố Minh Nguyệt không buông.

"Em thích là tốt rồi."

Lục Uyển Uyển nóng lòng muốn mặc thử ngay nhưng vẫn còn tò mò món quà anh trai tặng nên tạm nén sự kích động trong lòng lại.

Trước đây anh trai từng tặng đủ loại quà từ sổ tay đến quần áo.

Nhưng càng lớn, những món đồ có thể tặng dường như càng ít đi.

Vì mấy sinh nhật trước anh đã tặng hết những món có thể tặng rồi nên sau đó anh toàn tặng phong bao lì xì cho nhanh gọn, đây là lần đầu tiên sau khi trưởng thành anh lại cất công chuẩn bị quà cho cô bé.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!