Chương 34: Quỳ bàn giặt

Lần này họ tụ tập với nhau là có việc cần làm.

Mấy bộ quần áo Cố Minh Nguyệt mua ở cửa hàng bách hóa mặc không vừa người lắm, cô bèn tự tay sửa lại theo ý mình, mặc lên người hiệu quả bất ngờ.

Không chỉ được người nhà khen ngợi mà ngay cả mấy cô gái trong khu gia binh cũng tìm đến hỏi thăm xem cô mua quần áo ở đâu.

Khi biết là cô tự làm thì ai nấy đều tiếc nuối ra về. Lục Uyển Uyển tình cờ biết chuyện này, cảm thấy đây là một cơ hội làm giàu béo bở.

Tuy hàng tháng gia đình đều cho tiền tiêu vặt, bản thân cô bé cũng có lương nhưng ai mà chê tiền nhiều bao giờ.

Lục Uyển Uyển bàn bạc ý tưởng may quần áo với Cố Minh Nguyệt, hai người lập tức ăn ý, một người phụ trách may vá, một người phụ trách tiêu thụ.

Hiện tại kinh tế cá thể vẫn bị hạn chế chưa được phát triển, họ chỉ có thể lén lút làm dưới danh nghĩa may quần áo cho bạn bè thân thiết.

Chỉ cần người mua và người bán kín miệng như bưng thì dù có ai phát hiện cũng chẳng làm gì được họ.

Nhưng sức lực của hai người có hạn, Lục Uyển Uyển bèn lôi kéo thêm Tống Diệu Du vào nhập hội.

Còn Tống Thế Kiệt gia nhập là do một sự cố ngoài ý muốn.

Sau khi bán được hai bộ quần áo đầu tiên, Tống Diệu Du nhận được phần tiền hoa hồng của mình, vui vẻ mời cả nhà đi ăn cơm.

Tống Thế Kiệt nhạy bén nhận ra điều bất thường, chưa đến ngày phát lương mà em gái đã có tiền rủng rỉnh, hoàn toàn không giống tác phong thường ngày của cô bé.

Dưới sự tra hỏi gắt gao của anh, biết được em gái cùng Cố Minh Nguyệt lén lút may quần áo bán, Tống Thế Kiệt kinh ngạc đến rớt cả cằm.

Đây có còn là cô em gái ham chơi nghịch ngợm của anh nữa không vậy?

Tống Thế Kiệt có chút lo lắng khi họ làm việc này, nhỡ bị bắt được rồi bị đày xuống nông thôn thì có mà khóc tiếng Mán.

"Anh yên tâm đi, bọn em toàn may cho mấy chị em trong đại viện thôi, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, hơn nữa mọi người đều lớn lên cùng nhau, chút tình nghĩa này vẫn phải có chứ."

Tống Thế Kiệt vẫn không yên tâm, quyết định đi theo em gái đến xem sao. Đến nơi mới biết họ thuê một gian phòng nhỏ ngay cạnh tiệm may.

Ngay cả bác thợ may già cũng bị lôi kéo vào nhóm, ở cái tuổi này rồi, bác không ngờ mình lại có cơ hội đón mùa xuân thứ hai của sự nghiệp.

Kể từ khi cửa hàng bách hóa Bắc Kinh khai trương, hiệu quả kinh doanh của tiệm may ngày càng giảm sút.

Vì thế khi nhóm Cố Minh Nguyệt tìm đến, bác thợ may đồng ý ngay tắp lự.

Lục Uyển Uyển và Tống Diệu Du một người phụ trách đóng gói, một người liên hệ khách hàng, Cố Minh Nguyệt và bác thợ may bàn bạc việc thiết kế và cắt may.

Cả tiệm may hoạt động đâu ra đấy, trật tự ngăn nắp.

"Bọn em lại nhận thêm được mấy đơn nữa rồi, sau này sẽ càng ngày càng khấm khá hơn cho xem."

Tống Diệu Du vỗ ngực đảm bảo với anh trai.

"Thế này đi, hay là cho anh tham gia với?"

Kể từ khi bị Lục Lẫm vạch trần tâm tư với Cố Minh Nguyệt, Tống Thế Kiệt thường xuyên tránh mặt cô.

Giờ anh xin gia nhập không phải vì còn nuôi hy vọng gì với Cố Minh Nguyệt mà chỉ đơn thuần thấy công việc này của họ rất có triển vọng.

"Anh không biết may vá nhưng anh biết vẽ, có thể giúp mọi người vẽ áp phích quảng cáo còn có thể viết lời quảng cáo nữa."

Đến lúc đó núp bóng danh nghĩa tiệm may, dù có ai đến kiểm tra cũng không sợ, ngược lại còn có thể đường đường chính chính kiếm tiền.

Cố Minh Nguyệt thấy đề nghị này của Tống Thế Kiệt rất hay, cô tuy cũng biết vẽ nhưng khoản viết lách quảng cáo thì chịu chết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!