Chương 33: Lấy lùi làm tiến

Tình huống này khiến Lục Uyển Uyển nhớ lại hồi nhỏ, mỗi lần anh cả định làm chuyện xấu là y như rằng sẽ bày ra vẻ mặt này.

Anh cả nói thế nào nhỉ?

À, gọi là lấy lùi làm tiến.

Trước tiên tỏ ra yếu thế với đối phương, sau đó tấn công để đạt được mục đích của mình.

Lục Uyển Uyển hít sâu một hơi khí lạnh, nhìn chị dâu với ánh mắt đồng cảm, con thỏ trắng đáng thương sắp lọt vào bẫy của con sói xám rồi.

Lục Uyển Uyển nhìn anh cả, không được, chị dâu là đồng minh của cô bé, không thể trơ mắt nhìn chị ấy bị anh cả bắt nạt được.

Cô bé kiên định nói: "Anh cả thấy trong người không khỏe chứ gì? Để em gọi điện cho anh Lý Minh đưa anh đến bệnh viện nhé."

Lục Lẫm đang diễn sâu suýt thì hộc máu, cô em gái quý hóa này cần phải đi học lại lớp quan sát sắc mặt gấp.

Anh cố tình giả vờ yếu đuối thế này, nếu Lý Minh đến thì chẳng phải lộ tẩy hết sao?

Hơn nữa diễn cái trò này trước mặt anh em tốt thì mất mặt lắm.

Cố Minh Nguyệt thấy cô bé nói có lý: "Đúng đấy, Uyển Uyển đi gọi điện đi, chị vào thu dọn đồ đạc cho anh em rồi mình cùng đưa anh ấy đi bệnh viện."

Lục Lẫm vội vàng ngồi thẳng dậy, giọng nói cũng có lực hơn hẳn: "Anh không sao đâu, chỉ là lo lắng cho hai đứa quá thôi, biết hai đứa ra ngoài có việc gì thì anh mới yên tâm được."

Cố Minh Nguyệt thấy có mùi là lạ, sao giọng người này tự nhiên khỏe re thế nhỉ?

Cô hơi nhíu mày, nhìn Lục Uyển Uyển đầy nghi hoặc.

Cố Minh Nguyệt: Anh em đang giả vờ đấy à?

Lục Uyển Uyển gật đầu lia lịa!

Chị dâu đừng tin ổng.

Cố Minh Nguyệt chậc lưỡi, không ngờ Lục Lẫm còn có năng khiếu làm diễn viên điện ảnh, diễn sâu đến mức làm cô thót cả tim.

"Thôi được rồi, bọn em cũng chẳng có việc gì to tát đâu, chỉ là có chút việc riêng cần giải quyết thôi, đợi về rồi kể cho anh nghe sau nhé."

Nói xong, Cố Minh Nguyệt kéo tay Lục Uyển Uyển chạy biến, bỏ mặc Lục Lẫm ngồi đó với cánh tay đưa ra níu kéo trong vô vọng.

Hai người đi rồi, Lục Lẫm càng nghĩ càng thấy không ổn.

Hạ Tuệ Anh xuống lầu thấy cháu trai vẫn ngồi ở nhà, ngạc nhiên hỏi: "Tiểu Lẫm, sao cháu chưa đi bệnh viện?"

Bình thường giờ này Lục Lẫm đã có mặt ở bệnh viện để điểm danh rồi, anh rất tích cực trong việc tập luyện phục hồi chức năng.

Hôm nay lạ thật đấy, tối qua cũng đâu thấy nói là hôm nay nghỉ tập.

"Không sao đâu bà nội, hôm nay cháu muốn đi muộn một chút ạ."

Nói rồi Lục Lẫm đứng dậy: "Thế cháu đi đây ạ."

Anh dắt xe đạp ra khỏi cửa, Hạ Tuệ Anh đi theo sau dặn dò: "Đi đường cẩn thận nhé cháu."

"Cháu biết rồi ạ, bà vào nhà đi."

Hạ Tuệ Anh nhìn theo bóng lưng cháu trai, cảm thấy có gì đó khang khác nhưng không nói rõ được là ở đâu, chỉ nghĩ chắc hôm nay nó muốn nghỉ ngơi thêm chút đỉnh.

Lục Lẫm ra khỏi khu gia binh, dừng lại ở cổng hỏi thăm lính gác xem hướng đi của Cố Minh Nguyệt và em gái sau đó lần theo hướng đó tìm kiếm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!