Cố Minh Nguyệt mỉm cười nói: "Sau này có cơ hội em sẽ ra thăm."
Hình Nghị chọc chọc vào vai bạn tốt, xem ra cách mạng chưa thành công, đồng chí vẫn cần nỗ lực.
Vợ chồng ông Lục Lợi Dân trở về, rất nhanh sau đó vợ chồng ông Lục Cần Minh cũng tan làm về đến nhà, cả gia đình quây quần bên mâm cơm.
"Tiểu Hình, Tiểu Hà cứ coi như người nhà, đừng khách sáo, muốn ăn gì cứ gắp tự nhiên nhé."
Chung Dục Tú cười nói.
"Vâng ạ!"
Hai người tuy miệng dạ vâng nhưng trước mặt thủ trưởng lớn vẫn không dám quá suồng sã, có lãnh đạo ở đây thì ít nhiều cũng phải giữ ý tứ.
Ăn cơm xong, mấy người trẻ rủ nhau ra ngoài đi dạo.
Đây là thói quen hiện tại của Lục Lẫm, ăn xong không ngồi lì một chỗ mà tranh thủ đi lại tiêu cơm và rèn luyện thân thể.
"Bao giờ các cậu về? Ngày mai chúng ta ra ngoài ăn cơm, tớ mời."
"Lần này được nghỉ ba ngày, trừ thời gian làm nhiệm vụ ra thì vừa khéo còn dư một ngày, bữa này cậu chạy không thoát đâu."
Hình Nghị xòe ngón tay tính toán rồi đắc ý lắc lắc trước mặt anh.
"Lần trước ăn món Tứ hỉ hoàn tử ở tiệm cơm quốc doanh ngon phết đấy còn cả chân giò hầm tớ cũng thích, sườn xào chua ngọt các thứ cứ gọi hết lên."
Hình Nghị thao thao bất tuyệt liệt kê món ăn.
Anh em bọn họ mời nhau ăn uống cũng sàn sàn như vậy, hôm nay cậu mời nhiều, mai tớ mời lại.
Chẳng ai vì một bữa ăn mà trở mặt với nhau cả.
"Nguyệt Nguyệt, ngày mai em có bận gì không? Có muốn đi cùng bọn anh không?"
Lục Lẫm ghé sát tai Cố Minh Nguyệt thì thầm hỏi.
Dạo này Cố Minh Nguyệt có vẻ bận rộn, ngoài giờ ăn cơm ở nhà ra thì chẳng thấy bóng dáng đâu, Lục Lẫm chặn đường mấy lần cũng không gặp được người.
Lục Lẫm thậm chí còn nghi ngờ có phải cô bị tên mặt trắng Tống Thế Kiệt kia câu mất hồn rồi không.
Nhưng qua quan sát mấy ngày nay, anh không phát hiện ra điểm gì bất thường.
Ngay cả cái đuôi nhỏ Lục Uyển Uyển cũng mất tích, chẳng biết hai người này đang làm trò trống gì.
Cố Minh Nguyệt nghĩ ngợi một chút, ngày mai cô không có việc gì nên sảng khoái nhận lời: "Được thôi."
"Em gái Lục cũng đi cùng cho vui nhé, đông người càng náo nhiệt."
Hình Nghị thấy Lục Uyển Uyển bị bỏ rơi liền nhiệt tình mời mọc.
Lục Uyển Uyển nghe thấy được ăn là mắt sáng rực lên: "Được ạ, được ạ."
Cô bé cười hì hì, trong đầu nảy ra ý đồ xấu xa, ngày mai phải "chém" anh cả một trận ra trò mới được.
Hình Nghị và Hà Bỉnh Lâm ở nhà khách bên ngoài, đi dạo xong liền chào tạm biệt ra về.
Trên đường về, hai người bàn tán về tình hình hiện tại của Lục Lẫm, ai nấy đều tỏ vẻ vui mừng.
"Không ngờ lão Lục bình thường nhìn đạo mạo thế mà đứng trước mặt đồng chí Cố lại ngoan ngoãn như cừu non, cậu không nghe thấy giọng điệu dịu dàng lúc nãy của cậu ta à, khác hẳn cái giọng quát tháo ầm ĩ với bọn mình."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!