Chương 31: Xát muối vào tim

Vợ chồng ông Lục Lợi Dân thấy hai chàng trai đến thăm thì mừng ra mặt, vội vàng mời ngồi.

"Chúng cháu chào ông bà Lục ạ."

Hà Bỉnh Lâm và Hình Nghị đồng thanh chào hỏi.

Hai chàng trai trẻ cao to, vạm vỡ, tinh thần phơi phới đứng trước mặt khiến hai ông bà nhìn mà ưng cái bụng.

"Mấy hôm trước bà còn nhắc đến mấy đứa với ông nhà, hôm nay đã gặp rồi. Lát nữa đừng về vội, ở lại ăn bữa cơm với gia đình nhé, chúng ta cùng trò chuyện."

Hạ Tuệ Anh biết cháu trai và hai người này là anh em tốt trong quân đội, hồi Lục Lẫm bị thương cũng là do hai cậu ấy đưa về nên bà rất có thiện cảm với họ.

"Lần này chúng cháu đến đây là theo lệnh của lãnh đạo đến thăm Lục Lẫm, thấy cậu ấy hồi phục tốt thế này, chúng cháu về cũng dễ báo cáo."

Hạ Tuệ Anh cười nói: "Làm phiền tổ chức quan tâm rồi, tất cả là nhờ có Nguyệt Nguyệt từ khi con bé đến đây, nhà bà cứ liên tiếp đón nhận tin vui."

Hạ Tuệ Anh âu yếm nắm tay Cố Minh Nguyệt. Nhớ lại hồi con bé mới đến, bà chỉ coi như cháu gái của bạn cũ mà chăm sóc chu đáo.

Nhưng trải qua thời gian chung sống, bà thực lòng coi cô như con cháu trong nhà.

Lòng người đều làm bằng thịt, nếu bà có đứa cháu gái ngoan ngoãn hiểu chuyện như thế này, bà tuyệt đối không nỡ bỏ lại nó ở quê nhà.

Đôi cha mẹ kia của con bé đúng là không biết điều, sau này ắt có lúc phải hối hận.

Nhìn Tiểu Lẫm và Nguyệt Nguyệt ngày càng hòa hợp, ngày nào cũng vui vẻ như uống mật, mấy bà bạn già nhìn thấy đều khen bà dạo này tinh thần phấn chấn hẳn ra.

"Các cháu không vội về chứ? Ở lại chơi thêm hai ngày đi."

Hà Bỉnh Lâm: "Chúng cháu cũng muốn ở lại thêm vài ngày nhưng cấp trên có lệnh, bọn cháu còn phải đi làm nhiệm vụ nữa ạ."

Lục Lợi Dân: "Vậy thì công việc là quan trọng nhất, chuyện của tổ chức không thể chậm trễ được."

Vợ chồng ông Lục Lợi Dân trò chuyện thêm vài câu rồi viện cớ ra ngoài đi dạo để lại không gian riêng cho đám trẻ, hai ông bà già ở đây bọn trẻ lại không được tự nhiên.

Người lớn vừa đi khỏi, Hình Nghị lập tức ngồi xuống cạnh Lục Lẫm, nhân lúc Cố Minh Nguyệt không để ý thì thầm: "Khai mau, sao tự nhiên cậu lại lòi ra một cô vợ thế hả?"

Lục Lẫm năm nay 27 tuổi, Hình Nghị lớn hơn anh một tháng, hai người trong quân đội đúng là đôi bạn cùng tiến cùng lùi.

Hôm nay cậu ta bị gọi lên phòng lãnh đạo giục đi tiệc liên hoan.

Ngày mai lại bị lôi lên phòng lãnh đạo giục đi xem mắt.

Có lúc cậu ta thậm chí còn chẳng dám bước chân vào cổng khu gia binh vì sự nhiệt tình thái quá của các bà chị dâu.

Hình Nghị từ nhỏ đã mơ ước được khoác lên mình màu xanh áo lính để đền nợ nước, chưa bao giờ nghĩ đến việc vào quân đội rồi lại gặp phải rắc rối kiểu này.

Thực ra chuyện này cũng không trách cậu ta được, dù ở thời đại nào thì thân phận này cũng rất được giá trên thị trường hôn nhân.

Cậu ta và Lục Lẫm cùng tốt nghiệp một khóa trường quân sự, cùng được phân về một hải đảo.

Hai chàng trai trẻ tuổi tài cao như vậy, trong mắt lãnh đạo và các bà chị dâu đều là miếng mồi ngon, ai nhanh tay thì được.

Nhưng không ngờ đầu óc hai người này lại đặc như gỗ, cứ lần lữa mãi đến 27 tuổi mà vẫn chưa có mảnh tình vắt vai.

Thái độ của Lục Lẫm rất kiên quyết, thường xuyên nói một câu: Không tìm được người mình thích thì thà ế vợ cả đời.

Thời nay đa số nam nữ thanh niên đều quen biết qua mai mối, tuân theo tư tưởng cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy.

Dù hô hào khẩu hiệu tự do yêu đương nhưng khi thực sự bước vào hôn nhân cũng phải cân nhắc đến sự môn đăng hộ đối giữa hai gia đình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!