Hai ngày sau, Cố Minh Nguyệt với dáng vẻ phong trần mệt mỏi cuối cùng cũng đặt chân lên mảnh đất Bắc Kinh.
Để không gây chú ý, suốt quãng đường trên tàu cô chỉ gặm bánh ngô để cầm hơi.
Việc đầu tiên sau khi xuống tàu là tìm một nhà khách để tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo gọn gàng rồi xách chiếc vali mây tìm đến địa chỉ ghi trong thư.
"Đồng chí à, tôi thật sự không thể để cô vào trong được."
Cậu lính trẻ nhìn cô gái trước mặt với vẻ khó xử, thật tâm không nỡ nói lời từ chối. Nhưng vừa nghĩ đến ánh mắt sắc bén của người ở đầu dây điện thoại bên kia, trong lòng cậu lại run lên cầm cập.
Khu tập thể quân nhân nằm ở vị trí hẻo lánh, dọc đường đi chẳng gặp được mấy chiếc xe, ngay cả phương hướng cũng phải nhờ người dân địa phương chỉ giúp, Cố Minh Nguyệt đi bộ ròng rã một tiếng đồng hồ mới tìm được đến nơi.
Nguyên chủ vốn thân thể yếu đuối, việc đi bộ quá lâu khiến lòng bàn chân cô cứng đờ, ngón út đau rát như bị lửa đốt, có dấu hiệu sắp phồng rộp.
Tóc mái lòa xòa trước trán, sắc mặt tái nhợt, chút tâm tư ăn diện chải chuốt khi ra khỏi cửa giờ chỉ còn lại sự nhếch nhác thảm hại.
Nghĩ đến cảnh ngộ thê thảm của bản thân, đáy mắt cô bất giác ầng ậc nước, chỉ cần nhìn qua cũng khiến người ta không kìm được lòng mà sinh ra cảm giác thương xót.
Dáng vẻ hoa lê đẫm mưa ấy rơi vào mắt một người khiến trái tim ai đó bỗng dưng thắt lại.
Lý Minh lấy đồ xong quay lại, thấy người anh em tốt của mình đang chăm chú nhìn cô gái phía xa đến ngẩn người thì nhếch mép cười.
"Sao thế? Vừa mắt cô gái nhà người ta rồi à? Có cần tôi xuống hỏi thăm giúp cậu không?"
Thấy đôi mắt đen láy sâu thẳm của đối phương chiếu tới, Lý Minh rùng mình một cái, vội vàng xin tha:
"Được rồi, được rồi, tại cái miệng tôi lắm lời. Chắc ông cụ cũng sắp về đến nơi rồi, chúng ta về nhà trước đi."
Người ngồi ghế sau phát ra một âm thanh trầm thấp từ cổ họng, lọt vào tai Lý Minh nghe đầy chua xót. Nếu người anh em tốt của hắn không gặp phải chuyện đó...
Haizz, thôi không nhắc nữa.
Lý Minh thu lại tâm tư, nhấn ga lái xe chạy thẳng vào khu tập thể.
Chiếc xe Jeep vội vã lướt qua, Cố Minh Nguyệt nhìn theo đầy ngưỡng mộ, cô cũng muốn được vào trong đó.
"Cô gái à, điện thoại nhà Thủ trưởng Lục không có ai nghe máy, tôi không thể tự ý cho cô vào được."
Cấp trên có quy định nghiêm ngặt, cậu lính gác tuy thông cảm cho việc Cố Minh Nguyệt đường xá xa xôi lặn lội đến đây không dễ dàng gì nhưng cũng không dám tự ý quyết định mở cửa.
Nhìn vành mắt đỏ hoe của cô, cậu thấy hơi chạnh lòng bèn quay vào lấy một chiếc ghế đẩu mang ra mời cô ngồi nghỉ.
"Cảm ơn đồng chí, anh tốt bụng quá."
Cố Minh Nguyệt cong cong đôi mắt, nở nụ cười nhẹ nhàng với cậu lính, trông càng thêm phần động lòng người.
Gương mặt ngăm đen của cậu lính trẻ thoáng ửng đỏ, vành tai nóng bừng đáp lại: "Không có gì."
Trong lòng Cố Minh Nguyệt không ngừng cầu nguyện người nhà họ Lục mau chóng trở về, cứ đứng đợi bên ngoài mãi thế này cũng không phải là cách.
Có lẽ ông trời đã nghe thấy tiếng lòng của cô, ngay khi Cố Minh Nguyệt đang gật gà gật gù buồn ngủ, bên tai bỗng vang lên một giọng nói khiến cô tỉnh cả người.
"Lão Thủ trưởng Lục, ngài đã về rồi."
Lục?
Lục nào?
Liệu có phải là nhà họ Lục mà cô đang nghĩ đến không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!