"Đừng manh động, vết thương của anh chưa lành không được vận động mạnh để em xử lý cho."
Cố Minh Nguyệt xoay cổ tay, bày ra tư thế phòng thủ, chắn trước mặt Lục Lẫm.
Rõ ràng thân hình mảnh mai nhưng lại toát lên sự kiên định lạ thường.
Nhìn bóng lưng cô chắn trước mặt mình, trong lòng Lục Lẫm khẽ rung động.
"Nguyệt Nguyệt."
Anh nắm lấy tay Cố Minh Nguyệt, kéo cô về phía mình: "Không cần lo lắng."
Dân chuyên nghiệp thì hiện giờ anh không đối phó nổi, chứ mấy tên tép riu biết chút võ mèo cào này thì hạ gục không thành vấn đề.
Cố Minh Nguyệt lùi lại hai bước, đứng ngang hàng với Lục Lẫm nhưng nhìn ánh mắt cô có thể thấy, nếu đối phương dám động thủ, cô cũng sẽ không đứng yên chịu trói.
Lục Lẫm lạnh lùng nhìn đám người đối diện, lặp lại câu hỏi: "Các người là ai?"
Lưu Đại Đông chỉnh lại băng tay đỏ trên tay áo: "Không nhìn thấy cái này à? Trẻ tuổi mà mắt kém thế để anh đây chữa cho nhé."
Giọng điệu Lưu Đại Đông ngông cuồng, ra vẻ ta đây không sợ trời không sợ đất.
Từ khi gia nhập ủy ban, hắn thay lãnh đạo giải quyết bao rắc rối là người tâm phúc trước mặt lãnh đạo, ỷ vào chút quyền thế đó mà đi đến đâu cũng được người ta tung hô, con người cũng theo đó mà vênh váo tự đắc.
Hắn chậm rãi tiến lại gần Lục Lẫm, nhìn anh từ trên cao xuống với vẻ hung tợn: "Thằng ranh này gan to đấy, dám chống đối ủy ban, chúng mày cứ đợi ăn gậy đi."
Ủy ban có cách trừng trị riêng, Lưu Đại Đông bản tính vốn xấu xa, sau khi gia nhập lại học được thói hư tật xấu này mười phần mười.
Ngay khi hắn tới gần, Lục Lẫm đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần ngoắc tay nhẹ một cái, cả người Lưu Đại Đông ngã sấp mặt xuống đất.
Đầu óc hắn choáng váng, ôm khóe miệng đau điếng r*n r* ầm ĩ.
Lục Lẫm nhìn hắn với ánh mắt khinh bỉ, anh mới dùng có ba phần lực mà đã ngã rồi sao?
Lúc nãy hùng hổ thế tưởng đâu ghê gớm lắm, hóa ra còn chẳng bằng Lục Trạch.
Lục Trạch ít ra cũng chịu được năm phần lực cơ mà.
Lục Trạch đang uống nước ở nhà bỗng hắt hơi một cái, ai nhắc mình thế nhỉ.
Lưu Đại Đông được đàn em đỡ dậy, phun ra một ngụm máu lẫn cả một chiếc răng.
Hắn cuống lên, tức đến run cả tay, quát bọn đàn em: "Còn không mau bắt người lại."
Đám đàn em nhìn nhau rồi nắm chặt tay xông lên.
Lúc đến Lưu Đại Đông có mang theo gậy gỗ, lúc này cây gậy đang nằm cách đó không xa, Cố Minh Nguyệt nhanh tay nhặt lấy.
Đối phương thấy cô chân yếu tay mềm nên hoàn toàn không để vào mắt.
Nào ngờ chính sự khinh địch đó đã khiến chúng phải trả cái giá đắt.
Lục Lẫm thậm chí còn chưa kịp ra tay, nhìn từng tên một ngã rạp trước mặt, anh trố mắt nhìn Cố Minh Nguyệt, đây thực sự là một tiểu thư khuê các sao?
Sao kỹ năng chiến đấu lại chuyên nghiệp đến thế?
Bắt gặp ánh mắt của anh, Cố Minh Nguyệt sờ lên mặt, cười nói: "Gia đình sợ em bị bắt nạt nên đã thuê người dạy riêng đấy."
Đây là nói thật, chỉ có điều nguyên chủ không chịu học hành tử tế thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!