Chương 28: Hữu duyên vô phận

Cố Minh Nguyệt lúng túng một chút rồi vội vàng đẩy trả cuốn sách cho Tống Thế Kiệt: "Nếu trong nhà đã có rồi thì tôi không mượn nữa, làm phiền anh rồi, đồng chí Tống."

Tống Thế Kiệt mấy hôm nay không về nhà nên không biết quan hệ giữa Cố Minh Nguyệt và Lục Lẫm, chỉ nghĩ cô là họ hàng xa của nhà họ Lục, tạm thời tá túc ở đây.

"Vậy à, thế lần sau cô muốn xem sách gì cứ bảo tôi, chỗ tôi cái gì cũng thiếu, chỉ có sách là nhiều thôi."

Tống Thế Kiệt còn đang hí hửng vì tìm được tiếng nói chung với Cố Minh Nguyệt, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt lạnh lẽo của người đàn ông bên cạnh.

Lục Lẫm hừ lạnh một tiếng: "Không cần phiền đến cậu, vợ chưa cưới của tôi muốn xem sách gì thì trong nhà cũng có cả."

Nụ cười trên mặt Tống Thế Kiệt cứng đờ, não bộ như bị chậm mất một nhịp.

Vợ chưa cưới nào?

Vợ chưa cưới của ai?

Anh ta chắc chắn là mình nghe nhầm rồi, Lục Lẫm có vợ chưa cưới từ bao giờ, sao anh ta lại không biết?

Lục Lẫm như không nhìn thấy sắc mặt khó coi của anh ta, tiếp tục khoe khoang:

"Hai hôm nữa là tổ chức đám cưới rồi, đến lúc đó cậu nhớ đến uống rượu mừng nhé, dù sao cậu cũng là một trong số ít bạn bè của Nguyệt Nguyệt ở đây mà."

Cố Minh Nguyệt lén véo tay anh một cái, ý bảo vừa phải thôi, không thấy người ta sắp khóc đến nơi rồi à.

Hành động này rơi vào mắt Lục Lẫm lại thành ra cô đang xót xa cho Tống Thế Kiệt khiến anh không khỏi ghen tuông.

Anh đã nói gì khó nghe đâu, sao cô lại bênh vực người ngoài chứ.

"Đồng chí Cố, anh ấy nói thật sao?"

Cố Minh Nguyệt gật đầu, thản nhiên đáp: "Đúng vậy, hôm trước tôi và Uyển Uyển ra ngoài chính là để chuẩn bị đồ đạc cho lễ đính hôn đấy."

Lúc này dù không phải thì cũng phải nói là phải.

Nghe cô nói vậy, tia sáng trong mắt Tống Thế Kiệt vụt tắt.

Nhưng ngay sau đó lại bùng lên hy vọng: "Đồng chí Cố, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Hai người còn chưa kết hôn, tôi vẫn còn cơ hội theo đuổi đúng không?"

Lục Lẫm nghe vậy tức đến mức nhảy dựng lên khỏi xe lăn, vớ lấy cây nạng bên cạnh định phang cho anh ta một trận.

"Cậu có biết xấu hổ không hả? Dám đào góc tường ngay trước mặt tôi, có tin tôi đánh cậu không."

Tống Thế Kiệt chẳng thèm né tránh, nhìn anh với vẻ mặt không phục: "Đồng chí Cố chắc chắn là bị anh ép buộc, anh bắt nạt cô ấy đúng không? Nếu không sao cô ấy lại để mắt đến anh được?"

Hai người một văn một võ, vốn dĩ đã có những điểm không hợp nhau.

Nhưng dù sao cũng là hàng xóm láng giềng, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp nên chưa bao giờ xảy ra chuyện gì to tát.

Nhưng hôm nay thì khác, hai người vì tình yêu mà xảy ra xung đột.

Tiếng động quá lớn khiến vợ chồng Lục Lợi Dân từ trong phòng đi ra, nhìn thấy cảnh gà bay chó sủa này thì cuống quýt cả lên.

"Tiểu Lẫm, cháu làm cái gì thế hả? Mau bỏ đồ xuống, có gì từ từ nói, đừng động thủ."

Hạ Tuệ Anh vội vàng chạy tới chặn cây nạng của anh lại.

Lục Lẫm như tìm được chỗ dựa, nhanh chóng kể lại những lời Tống Thế Kiệt vừa nói.

Bà nội là người bao che khuyết điểm nhất, nếu bà biết cháu dâu sắp bị người ta cướp mất thì chắc chắn sẽ không để yên đâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!