Hô hấp Lục Lẫm ngưng trệ, có phải ý mà cô ấy muốn nói không?
Cô ấy có phải đang nói đến mình không?
Mặc kệ thế nào, chỉ cần cô ấy không có ý với Tống Thế Kiệt là được còn những kẻ khác, đến một đứa đánh một đứa, đến hai đứa đánh cả đôi.
Lục Lẫm lớn lên trong quân doanh từ nhỏ, tác phong làm việc sấm rền gió cuốn.
"Chị dâu, ra ăn hoa quả này!"
Lục Uyển Uyển mở cửa phòng, nhìn thấy cảnh tượng bên trong thì há hốc mồm kinh ngạc, miệng há to đến mức nhét vừa quả trứng gà.
Cố Minh Nguyệt luống cuống giải thích: "Không phải như em thấy đâu!"
Lục Lẫm lén lườm em gái một cái, đồ không có mắt, không thấy người ta đang bồi đắp tình cảm à.
Mặc cho Cố Minh Nguyệt giải thích thế nào, Lục Uyển Uyển cũng không đáp lại mà chỉ nở nụ cười "em hiểu mà".
"Anh cả, chị dâu, em không làm phiền hai người nữa, cứ tiếp tục đi ạ!"
Lục Uyển Uyển đóng sầm cửa lại để lại hai người trong phòng nhìn nhau ngơ ngác.
Không phải chứ, con bé này nghĩ đi đâu rồi?
Cố Minh Nguyệt ba chân bốn cẳng đuổi theo: "Không phải như em nghĩ đâu!"
Đều tại dạo này tám chuyện với Lục Uyển Uyển nhiều quá khiến đầu óc con bé nảy sinh bao nhiêu suy nghĩ kỳ quái.
Lục Uyển Uyển vừa đóng cửa lại liền hét lớn về phía phòng khách: "Em... ưm ưm ưm."
Cố Minh Nguyệt đuổi kịp bịt chặt miệng cô bé lôi về phòng.
Cô chặn cửa lại, cố gắng giải thích rằng mọi chuyện không như cô bé nghĩ.
Khóe miệng Lục Uyển Uyển nở nụ cười đầy ẩn ý: "Chị dâu, em đã nói gì đâu, sao chị biết em đang nghĩ gì?"
Cả rổ lời giải thích chưa kịp nói ra của Cố Minh Nguyệt nghẹn lại nơi cổ họng.
Lục Lẫm c** tr*n, cô đứng bên cạnh cầm quần áo, nhìn thế nào cũng thấy mờ ám!
"Tóm lại em không được nghĩ linh tinh, không phải như em nghĩ đâu."
"Được rồi, chị nói gì thì là cái đó."
Lục Uyển Uyển ném cho cô ánh mắt "em hiểu mà".
Cố Minh Nguyệt bất lực đỡ trán, xem ra nói cũng bằng thừa.
Lúc ăn cơm, Lục Uyển Uyển vẫn giữ nguyên biểu cảm đó, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa anh cả và Cố Minh Nguyệt.
Cố Minh Nguyệt cắm cúi húp canh, chỉ muốn ăn nhanh cho xong rồi biến mất khỏi tầm mắt cô bé, tránh để cô bé thốt ra câu gì kinh thiên động địa.
Ngờ đâu càng sợ cái gì thì cái đó càng tới.
Cô vô tình bị sặc, ho sù sụ không ngừng.
"Nguyệt Nguyệt sao thế? Mau vỗ lưng cho con bé đi."
Hạ Tuệ Anh lo lắng đứng dậy, bảo cháu gái ngồi gần nhất giúp đỡ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!