Chương 26: Trí tưởng tượng phong phú

Lục Lẫm nghiêm mặt, lặp lại lần nữa: "Tôi nói nghiêm túc đấy, trước đây là lỗi của tôi, Nguyệt Nguyệt có nguyện ý cho tôi một cơ hội sửa sai không?"

Đôi mắt đen láy của anh nhìn Cố Minh Nguyệt không chớp, ánh mắt chứa chan thâm tình.

Trong lòng Cố Minh Nguyệt nở hoa nhưng ngoài mặt vẫn làm cao hừ một tiếng: "Cái này còn phải xem biểu hiện của anh đã."

Cô đã chịu bao nhiêu tủi thân, đương nhiên phải xả cho bõ tức.

Nếu Lục Lẫm biểu hiện tốt, tất nhiên cô có thể cho anh một cơ hội.

Còn nếu không thì đi chỗ khác chơi.

Cố Minh Nguyệt mủi lòng không chỉ vì Lục Lẫm mà phần lớn là vì gia đình họ Lục.

Giữa họ không hề có quan hệ huyết thống nhưng họ lại sẵn lòng đối xử với cô như con đẻ. Ngày ngày không mua quần áo cho cô thì cũng đưa cô đi chơi, sợ cô ở nhà buồn chán.

Về mặt vật chất, nhà họ Cố chưa từng để nguyên chủ thiếu thốn nhưng về mặt tình cảm thì lại thiếu đi sự chân thành. Họ coi con gái như một món hàng, một sản phẩm để đảm bảo sự giàu sang lâu dài cho gia tộc.

Với tâm lý đó, cha mẹ Cố không có bao nhiêu tình cảm thật lòng dành cho nguyên chủ. Ngay cả người anh trai lớn lên cùng nhau từ nhỏ cũng coi cô như quân cờ để giao dịch, thật sự khiến người ta đau lòng.

Nhà họ Lục tuy ít người nhưng ai nấy đều quan tâm đến gia đình bằng cả tấm lòng. Dù ở địa vị cao nhưng họ không hề đánh mất tình thân và tình yêu cơ bản.

Lục Lẫm lớn lên trong môi trường như vậy, quan điểm về tình yêu và sự nghiệp của anh không cần phải bàn cãi.

Hai người vốn đã có hôn ước từ bé, lúc Lục Lẫm chưa tỏ thái độ thì Cố Minh Nguyệt lẽo đẽo chạy theo sau anh.

Giờ anh đã nhìn rõ lòng mình, chủ động bày tỏ, Cố Minh Nguyệt có cảm giác khổ tận cam lai.

Bình thường vẻ mặt lạnh lùng của anh dọa người chết khiếp, cô phải làm công tác tư tưởng mãi mới dám lại gần. Mỗi lần đưa đồ cho anh, nếu không nể mặt người nhà họ Lục thì cô đã muốn bỏ chạy từ lâu rồi.

Đối mặt với "máy điều hòa chạy bằng cơm" này, cô thực sự không chịu nổi!

Nhưng may mà mọi nỗ lực đều xứng đáng, sự kiên trì của cô đã được đền đáp xứng đáng.

Chỉ là đồng ý với Lục Lẫm dễ dàng như vậy có phải hời cho anh quá không?

Ánh mắt Cố Minh Nguyệt đảo quanh, hốc mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, giọng nghẹn ngào: "Hồi trước người ta tặng đồ cho anh, anh còn đuổi người ta ra ngoài, giờ nói thế này ai biết là thật hay giả chứ."

Nghe tiếng khóc than của cô, trong lòng Lục Lẫm dâng lên vị đắng chát, đúng là tự lấy đá ghệ chân mình.

Anh rút khăn tay trong túi ra, cẩn thận lau nước mắt cho cô, giọng điệu dịu dàng: "Xin lỗi là lỗi của tôi, em muốn đánh muốn mắng gì tôi cũng chịu."

Cố Minh Nguyệt bĩu môi: "Em thèm vào, giờ anh là bệnh nhân, nhỡ xảy ra chuyện gì thì cả nhà lại tìm em tính sổ."

"Họ sẽ không đâu."

Lục Lẫm khẳng định chắc nịch: "Họ thích em còn không kịp, sao lại tìm em tính sổ được."

Kể từ khi Cố Minh Nguyệt đến, trong nhà rộn rã tiếng cười, tinh thần ông bà nội phấn chấn hẳn lên, bố mẹ tan làm cũng về nhà đúng giờ, chưa kể đến cô em gái lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau cô như cái đuôi nhỏ.

Lục Lẫm cảm thấy nếu sau này hai người cãi nhau, người bị đòn trăm phần trăm là anh.

Trong lòng Cố Minh Nguyệt vui như mở cờ nhưng miệng vẫn khiêm tốn: "Làm gì được như anh nói, bớt dỗ ngon dỗ ngọt đi."

Khóe miệng cô cong lên, niềm vui trong mắt không giấu được.

Nhìn bàn tay trắng nõn ngay trước mắt, Lục Lẫm động lòng, lén lút nhéo nhẹ một cái: "Vậy em suy nghĩ thế nào rồi?"

Hỏi câu này xong, tim anh treo lên tận cổ họng, nín thở chờ đợi câu trả lời của Cố Minh Nguyệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!