Chương 25: Cảm giác nguy cơ

"Tiểu Du?"

Tống Thế Kiệt nhìn thấy em gái đang ăn cơm ở đây liền đi tới chào hỏi.

Tống Diệu Du nhìn thấy anh trai thì cười nói: "Anh đến đây một mình ạ?"

Tống Thế Kiệt gật đầu, nhà ăn cơ quan dạo này không biết bị làm sao mà nấu nướng món nào cũng đắng nghét, đồng nghiệp ai nấy đều than trời, người thì viện cớ về nhà, người thì trốn ra ngoài ăn.

"Em chào anh Thế Kiệt."

Lục Uyển Uyển tự nhiên chào hỏi.

Tống Thế Kiệt mỉm cười đáp lại, khi ánh mắt chạm phải Cố Minh Nguyệt, tim anh ta bỗng hẫng một nhịp.

Khuôn mặt trắng ngần của thiếu nữ tỏa sáng dưới ánh mặt trời, tựa như nàng tiên lạc xuống trần gian khiến người ta không thể rời mắt.

Tống Thế Kiệt cảm thấy mình đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh ta cảm nhận được lồng ngực mình đang đập liên hồi, cả người ngây ra tại chỗ.

Tống Diệu Du đảo mắt, hỏi: "Anh ăn cơm chưa?"

Tống Thế Kiệt lúc này mới hoàn hồn: "Anh chưa."

Tai anh ta hơi nóng lên, không dám nhìn về phía Cố Minh Nguyệt nữa.

Cố Minh Nguyệt chớp mắt, người này lạ thật đấy, sao cứ nhìn chằm chằm vào cô thế, chẳng lẽ lúc ra ngoài vội quá mặt dính bẩn sao?

Lát nữa phải tìm gương soi thử mới được.

Ngược lại Lục Uyển Uyển vốn chậm chạp nay lại nhạy bén nhận ra điều bất thường, tên Tống Thế Kiệt này không phải định đào góc tường nhà cô đấy chứ?

Lục Uyển Uyển cảm thấy mình vừa phát hiện ra một điều quan trọng.

Tống Thế Kiệt cứ tưởng em gái sẽ giữ mình lại ăn cơm, ai ngờ cô bé lại phũ phàng nói: "Vậy em không làm phiền anh nữa."

Tống Thế Kiệt vừa định ngồi xuống thì khựng lại, lặng lẽ thu chân về.

Tống Diệu Du không nghĩ nhiều, anh trai còn phải về đi làm, anh ấy xưa nay luôn đúng giờ, đừng vì ăn cơm với bọn họ mà muộn giờ làm.

Bữa cơm của họ cũng sắp xong rồi, quán lại không còn chỗ trống, vừa hay nhường chỗ cho người khác.

"Anh cứ từ từ ăn, bọn em đi trước đây."

Nói xong, Tống Diệu Du kéo hai người bạn rời đi.

Tống Thế Kiệt thậm chí còn chưa kịp gọi em gái lại, ánh mắt lưu luyến nhìn theo bóng dáng xinh đẹp bên cạnh cô bé.

Thôi bỏ đi, dù sao vẫn còn kịp, đợi có thời gian sẽ tìm em gái hỏi thăm sau.

Lục Uyển Uyển ra khỏi tiệm cơm, vẫn lén ngoái đầu lại nhìn, thấy biểu cảm của Tống Thế Kiệt, cô bé thầm thắp nén nhang cầu nguyện cho anh trai.

Mới hôm trước bà nội còn bảo nếu anh không nhanh chân thì chị dâu sẽ bị người ta cuỗm mất. Không ngờ mới đó mà lời này đã ứng nghiệm.

Lục Uyển Uyển thầm hả hê xem kịch vui, ai bảo bình thường anh cả cứ lạnh lùng, tỏ vẻ không quan tâm làm gì, đáng đời cho anh ấy sốt ruột chơi.

Tống Diệu Du dẫn hai người đến tiệm may quen thuộc của mình.

"Tay nghề của thợ may ở đây mấy chục năm rồi, mắt nhìn là thước đo, quần áo may ra vừa đẹp vừa khít người."

Nghe cô ấy nói vậy, Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển đều thấy động lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!