Về chuyện của hai người, Hạ Tuệ Anh có chút sốt ruột, bà hỏi thẳng cháu trai xem tính toán thế nào.
Sau khi xác định rõ tình cảm của mình, Lục Lẫm không còn né tránh sự tiếp cận của Cố Minh Nguyệt nữa mà bắt đầu học cách đáp lại và chấp nhận.
Hạ Tuệ Anh nhìn thấy hết nhưng thằng nhóc này mãi chẳng đả động gì đến chuyện đính hôn khiến ông bà thấp thỏm lo âu, sợ mình có chỗ nào sơ suất để Nguyệt Nguyệt chịu thiệt thòi.
"Bà nội, cháu muốn đợi chân khỏi hẳn rồi tính tiếp ạ."
Tai Lục Lẫm hơi nóng lên, kiểu nói thẳng thắn thế này không phải phong cách của anh, nhất là lại nói toạc ra trước mặt người lớn.
"Thật sao? Thế thì tốt quá rồi, có câu này của cháu là bà yên tâm rồi. Nhưng bà vẫn phải nhắc nhở cháu tranh thủ hành động sớm đi, Nguyệt Nguyệt là cô gái tốt như thế, người thích con bé không thiếu đâu. Nếu có đồng chí nào nhiệt tình theo đuổi, đến lúc đó cháu có khóc cũng không biết tìm chỗ nào đâu đấy."
Biết được suy nghĩ của cháu trai, Hạ Tuệ Anh không nhịn được mà nhắc nhở.
Bà không dọa anh đâu, Nguyệt Nguyệt xinh xắn, tính tình lại tốt, đừng nói đến đám thanh niên trai tráng, ngay cả mấy bà già như bà nhìn còn thấy thích nữa là.
Lục Lẫm thấy bà nội nói có lý, anh làm việc gì cũng quyết đoán, chỉ riêng chuyện tình cảm là chậm chạp.
Bất ngờ được khai sáng, Lục Lẫm cảm thấy mình cần phải hành động ngay, nếu không thì đúng như lời bà nội nói, đợi người chạy mất rồi hối hận cũng đã muộn.
Lục Lẫm hạ quyết tâm, tìm quân sư đến cùng tham mưu.
Lý Minh há hốc mồm: "Đại ca, bản thân em còn chưa có đối tượng, làm sao bày mưu tính kế cho anh được?"
Lục Lẫm nhìn cậu ta với ánh mắt ghét bỏ: "Quên mất vụ này, nói chuyện với người ế như cậu đúng là phí lời."
Lý Minh: "..."
Nếu không nể tình anh còn là bệnh nhân thì cậu ta nhất định phải lôi người ra sân huấn luyện so tài một trận.
Thấy người anh em tốt vì tình mà khổ, Lý Minh thở dài, giúp anh đi học hỏi kinh nghiệm từ các anh em trong quân doanh, thậm chí còn miễn phí soạn thảo cho anh một cuốn cẩm nang.
Nhìn xấp giấy dày cộp, Lý Minh cảm thấy Lục Lẫm nên có chút biểu hiện gì đó, dù sao thì người nhiệt tình như cậu ta cũng hiếm có khó tìm.
Lục Lẫm cầm cuốn cẩm nang xem qua vài trang rồi nhìn Lý Minh với ánh mắt đầy nghi ngờ.
"Cậu chắc chắn mấy cách này hiệu quả chứ?"
Lý Minh vỗ ngực đảm bảo: "Yên tâm đi, đây là do em viết từng chữ một đấy, đảm bảo hiệu quả."
Chỉ là những thứ này chưa kịp dùng đến thì Lục Lẫm đã phát hiện ra điều bất thường.
Hôm nay, Cố Minh Nguyệt thay một bộ quần áo mới, chiếc váy liền màu xanh da trời càng tôn lên vóc dáng yêu kiều của thiếu nữ.
Lục Lẫm nhận ra kiểu tóc của cô cũng khác mọi ngày.
Bình thường ở nhà, Cố Minh Nguyệt hay tết hai bím tóc.
Kiểu tóc hôm nay Lục Lẫm chưa thấy bao giờ nên tò mò nhìn ngắm.
Nhận thấy ánh mắt của anh, Cố Minh Nguyệt mỉm cười, xoay một vòng tại chỗ: "Thế nào? Cách ăn mặc này của tôi cũng được đấy chứ?"
Lục Lẫm nhớ đến một điều trong cẩm nang: Khi đối tượng hỏi ý kiến, phải khen ngợi vô điều kiện.
Anh khẽ gật đầu, việc này quá đơn giản, dù không có cẩm nang thì anh cũng có thể khen ngay lập tức.
Cố Minh Nguyệt mặc bộ này vốn dĩ đã rất đẹp rồi.
"Đẹp lắm!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!