"Không sao chứ, có phải bị dọa sợ rồi không? Mau uống chút canh cho hoàn hồn."
Cố Minh Nguyệt vừa nói vừa rót canh gà ra: "Đây là thím Lưu đặc biệt làm cho anh đấy, thơm lắm, tranh thủ lúc còn nóng uống nhiều một chút."
Tay nghề của thím Lưu thì khỏi phải bàn rồi.
Điều Cố Minh Nguyệt không nói là trong canh còn có thêm linh tuyền cô lén bỏ vào.
Linh tuyền kết hợp với y thuật của Tiết lão, song kiếm hợp bích, chắc chắn chẳng bao lâu nữa Lục Lẫm sẽ đứng dậy được thôi.
Ngửi mùi thơm trong không khí, Lục Lẫm biết chuyện này không thể vội vàng được, việc quan trọng trước mắt là dưỡng thương cho tốt.
Trong khi anh uống canh gà, Lục Uyển Uyển kiểm tra một lượt khắp phòng bệnh, xác định không có đồ vật gì Chu Hiểu Thanh để lại mới yên tâm.
"Anh cả, sau này anh đừng tiếp xúc với người phụ nữ xấu xa đó nữa. Hồi anh bị thương cô ta trốn biệt tăm biệt tích, giờ thấy anh sắp khỏi lại mò đến, chẳng biết có ý đồ gì."
Lục Lẫm khựng lại, nhà họ Lục tuyên bố với bên ngoài là anh nằm viện điều dưỡng nhưng không nói rõ là bệnh viện nào, chỉ có người trong nhà biết.
Chu Hiểu Thanh lấy đâu ra tin tức biết anh ở đây?
Mắt anh nheo lại, dường như vừa phát hiện ra điều gì đó quan trọng.
Ăn xong, Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển hẹn nhau đi mua đồ nên không nán lại lâu.
Lục Lẫm sợ Cố Minh Nguyệt không có tiền tiêu nên đưa hết số tiền trên người mình cho cô, tuy không nhiều nhưng cũng đủ để cô đi dạo cửa hàng một chuyến.
"Oa, anh cả hào phóng quá, có thể chia cho em gái một ít được không?"
Nhìn mớ tiền đủ màu sắc trong tay Cố Minh Nguyệt, Lục Uyển Uyển không giấu nổi sự ghen tị.
Anh cả bình thường tiết kiệm lắm, chỉ đến Tết mới lì xì cho cô bé một phong bao lớn, tuy số lượng cũng không ít nhưng mỗi năm chỉ được một lần.
Lục Uyển Uyển tỏ vẻ, ai mà chê tiền nhiều chứ?
Lục Lẫm liếc xéo cô bé: "Tiền tiêu vặt lần trước em 'vay' anh còn chưa trả đâu nhé? Giờ đã đòi tiền nữa rồi."
Anh nhấn mạnh vào chữ "vay" khiến Lục Uyển Uyển chột dạ.
Từ nhỏ đến lớn không biết bao nhiêu lần cô bé mượn danh nghĩa vay tiền anh cả để lấy tiền, thực chất là một đi không trở lại.
Lục Uyển Uyển cười gượng gạo: "Anh em trong nhà mà tính toán chuyện tiền nong thì xa cách quá."
Nói xong không đợi Lục Lẫm phản ứng, cô bé kéo tay Cố Minh Nguyệt chạy biến.
"Anh cả, bọn em đi trước đây, anh nghỉ ngơi cho khỏe, đừng để người phụ nữ xấu xa kia làm phiền."
Cánh cửa đóng sập lại, Lục Lẫm không nhịn được cười khẽ. Con bé này thật là từ bé đến giờ vẫn vậy, anh có bao giờ đòi tiền nó đâu, sao cứ nhắc đến chuyện này là lại chột dạ như gặp ma thế không biết.
Nhớ đến Chu Hiểu Thanh, Lục Lẫm thu lại tâm trí, đợi Lý Minh đến thăm sẽ nói chuyện này với cậu ta, nhờ cậu ta đi điều tra thử.
Lý Minh cũng coi như lớn lên cùng Chu Hiểu Thanh, tuy không tin cô ta to gan đến thế nhưng lời Lục Lẫm nói không phải không có lý.
Chu Hiểu Thanh không dám nhưng không có nghĩa là người nhà họ Chu không dám.
Thảo nào dạo gần đây bọn họ cứ lén lút giở trò sau lưng, hóa ra là vì chuyện này.
E là chuyện Tiết lão bị người ta bắt đi ở ga tàu cũng có bàn tay của bọn họ nhúng vào.
Lý Minh hành động rất nhanh, nhận được tin liền lập tức dẫn người đi điều tra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!