Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển vừa nói cười vừa đi đến bệnh viện, chưa kịp bước vào cửa phòng bệnh đã nghe thấy bên trong đột ngột truyền ra tiếng đồ vật bị vỡ loảng xoảng.
Hai người nhìn nhau, thầm kêu không ổn rồi vội vàng chạy tới.
Cố Minh Nguyệt đặt tay lên tay nắm cửa, vừa định đẩy cửa bước vào thì một giọng nói quen thuộc lọt vào tai, cô khựng lại trong giây lát.
"Chị dâu sao thế? Sao còn chưa vào..."
Lục Uyển Uyển vẻ mặt lo lắng, lời chưa nói hết đã bị Cố Minh Nguyệt đưa ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng.
Cô bé mở to mắt, khó hiểu nhìn chị dâu.
Cố Minh Nguyệt ra hiệu cho cô bé giữ trật tự, sau đó áp nửa người vào cửa, chăm chú lắng nghe động tĩnh bên trong.
Lục Uyển Uyển tuy không hiểu nhưng cũng bắt chước tư thế của cô, ghé sát vào cửa nghe ngóng.
Cô y tá đi ngang qua nhìn hai người với ánh mắt kỳ quái, nếu không phải quen biết hai người này thì cô còn tưởng là b**n th** ở đâu đến.
Trong phòng bệnh.
Lục Lẫm nhìn người trước mặt với ánh mắt mất kiên nhẫn, chép miệng một cái: "Tôi bảo này đại tiểu thư họ Chu, cô cũng không cần diễn trò trước mặt tôi làm gì, Lục Lẫm tôi chưa đến mức mắt mờ chân chậm đâu."
Chu Hiểu Thanh nghe vậy, nước mắt lại lăn dài, nức nở gọi: "Anh Lẫm~"
"Dừng lại!"
Lục Lẫm cắt ngang lời cô ta, khinh khỉnh nói:
"Quan hệ giữa tôi và cô chưa thân thiết đến mức có thể xưng hô như vậy đâu, cô cứ gọi cả tên cả họ đi. Cái kiểu gọi thân mật như 'anh Lẫm' chỉ có anh em tốt và vợ tôi mới được gọi thôi, cô thì miễn đi."
Chu Hiểu Thanh mím môi, nhìn chằm chằm vào ánh mắt lạnh lùng của Lục Lẫm, sự tủi thân trong lòng cô ta như sắp trào ra.
Dù sao thì hai người cũng là bạn bè lớn lên cùng nhau từ nhỏ, cô ta nhất thời hồ đồ mới đưa ra quyết định sai lầm, Lục Lẫm không hiểu cho thì thôi, giờ lại còn muốn phủ sạch trơn quan hệ giữa hai người.
Nếu Lục Lẫm biết suy nghĩ trong lòng Chu Hiểu Thanh lúc này, chắc chắn anh sẽ tức đến mức nhảy dựng lên khỏi giường mà đánh người.
Anh và Chu Hiểu Thanh chẳng có quan hệ gì sất, nói toạc ra thì cũng chỉ là cùng lớn lên trong một đại viện mà thôi.
Cái bộ dạng chịu nhiều uất ức này của Chu Hiểu Thanh, người không biết còn tưởng Lục Lẫm anh là gã đàn ông tồi tệ vứt bỏ người yêu.
Anh chưa từng ám chỉ điều gì với Chu Hiểu Thanh, ngay cả đi ăn cũng là đi cùng cả nhóm bạn, hai người chưa bao giờ ở riêng với nhau.
Nhưng có một điểm anh phải thừa nhận, hồi trẻ đám con trai hay trêu đùa, gán ghép anh và Chu Hiểu Thanh với nhau.
Chu Hiểu Thanh có thái độ gì anh không biết nhưng anh đã ngay lập tức đính chính rằng mình không có ý gì với cô ta.
Hồi anh bị thương, ai cũng đến thăm, chỉ có Chu Hiểu Thanh là không đến còn cắt đứt liên lạc với cả nhóm.
Ý tứ của Chu Hiểu Thanh là gì, người tinh ý đều có thể nhận ra.
Lục Lẫm nghĩ ai cũng có toan tính riêng, không giúp đỡ lúc hoạn nạn cũng chẳng sao, miễn đừng bỏ đá xuống giếng là được.
Nhưng những hành động của Chu Hiểu Thanh trong mắt anh còn đáng ghét hơn cả hành vi bỏ đá xuống giếng.
"Nếu cô không có việc gì thì về đi, tôi còn phải nghỉ ngơi."
Lục Lẫm thở dài trong lòng, nếu sau này còn thế này nữa, anh phải tìm người nhà họ Chu nói chuyện phải quấy mới được.
Chu Hiểu Thanh có nỗi khổ không nói nên lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!