Sau khi ra khỏi phòng phẫu thuật, Lục Lẫm ngủ li bì suốt ba tiếng đồng hồ.
Ba tiếng này Cố Minh Nguyệt chán quá chẳng biết làm gì, suýt chút nữa thì đếm rõ mồn một xem anh có bao nhiêu sợi lông mi.
Lâu quá không uống nước, Lục Lẫm cảm thấy cổ họng khô khốc, anh chống tay định ngồi dậy.
Thấy vậy, Cố Minh Nguyệt vội vàng đỡ lấy vai anh, kê gối sau lưng, dìu anh ngồi dậy: "Anh muốn làm gì? Để tôi giúp cho, bác sĩ bảo anh tốt nhất khoan hãy cử động."
Lục Lẫm mím đôi môi khô nẻ, nói: "Tôi hơi khát nước."
Uống nước? Chuyện này thì đơn giản.
Trong cốc có nước đun sôi để nguội đã chuẩn bị sẵn, Cố Minh Nguyệt rót thêm chút nước nóng, pha xong sờ thử thấy nhiệt độ vừa phải mới đưa cho anh.
Lục Lẫm uống một hơi cạn sạch mới nhận ra có gì đó sai sai, uống nhiều nước thế này, lát nữa nhỡ muốn đi vệ sinh thì phải làm sao?
Nghĩ đến việc Cố Minh Nguyệt vẫn còn ở đây, chẳng lẽ lại bảo cô dìu anh đi, thế thì xấu hổ chết mất.
"Có muốn uống thêm chút nữa không?"
Thấy anh uống một hơi hết sạch cốc nước, Cố Minh Nguyệt nghĩ chắc anh khát lắm nên hỏi tiếp.
Lục Lẫm vội vàng lắc đầu, nếu còn uống nữa thì thật sự sẽ thành trò cười mất.
"Ông bà nội, cô chú, với cả hai bác đều về rồi. Nếu biết anh tỉnh lại chắc chắn mọi người sẽ vui lắm, lát nữa hộ lý về tôi sẽ đi báo tin tốt này cho họ."
Hóa ra họ có thuê hộ lý, Lục Lẫm thở phào nhẹ nhõm, thế là không phải đối mặt với tình huống xấu hổ kia rồi.
Chỉ là không biết tại sao, trong lòng lại có chút hụt hẫng.
Căn phòng chìm vào im lặng trong chốc lát, Cố Minh Nguyệt không biết nói gì, đành nói một câu nhạt nhẽo: "Lúc nãy Lục Trạch còn bảo đợi anh tỉnh lại sẽ mang đồ ăn ngon với đồ chơi vui cho anh đấy."
Nhớ đến bộ dạng Lục Trạch bị Lục Uyển Uyển tẩn cho một trận, Cố Minh Nguyệt không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Không ngờ một người to xác như thế mà đứng trước mặt Lục Uyển Uyển lại như em trai nhỏ, chẳng có chút phong thái anh trai nào.
Lục Lẫm nghe giọng điệu vui vẻ của cô khi nhắc đến Lục Trạch thì không khỏi cảm thấy ghen tuông, đặc biệt là nhìn vẻ mặt tươi cười của cô càng khiến anh khó chịu.
"Cô thích Lục Trạch lắm à?"
Lục Lẫm nói ra câu này xong tự thấy mình chua lòm.
Cố Minh Nguyệt không hiểu sao anh lại hỏi vậy nhưng vẫn thật thà lắc đầu đáp: "Đâu có, tôi thấy anh ấy rất hài hước thôi."
Hài hước?
Vậy chẳng phải cô sẽ càng chú ý đến Lục Trạch nhiều hơn sao?
Nghĩ đến đây Lục Lẫm càng thêm chua xót. Xem ra sau này phải tìm dịp tống cổ thằng nhóc Lục Trạch đi rèn luyện mới được, bớt lượn lờ ở nhà đi.
Lục Trạch vẫn chưa hay biết gì, số phận của hắn đã được ông anh trai vừa nhận ra tình cảm của mình sắp đặt rõ ràng đâu ra đấy.
Sau khi hộ lý quay lại, có người trông chừng Lục Lẫm, Cố Minh Nguyệt liền ra ngoài gọi điện thoại về nhà báo tin Lục Lẫm đã tỉnh.
Nhận được tin, người nhà họ Lục nhanh chóng chạy tới.
Một đám người vây quanh giường bệnh, người một câu tôi một câu hỏi han Lục Lẫm cảm thấy thế nào.
Lục Lẫm nhìn ánh mắt lo lắng của người thân, cố gắng nở nụ cười an ủi họ:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!