Chương 20: Điều trị

Tiết Bình Nho cười càng thêm chân thành, không kìm được mà giơ ngón cái lên tán thưởng, quả không hổ danh là người làm lãnh đạo, rất biết cách đối nhân xử thế.

"Yên tâm đi, chân của lệnh lang vẫn còn cơ hội cứu vãn."

Lúc kiểm tra cho Lục Lẫm, Tiết Bình Nho thậm chí còn cảm nhận được đôi chân của anh đang có xu hướng tự phục hồi, đây là một dấu hiệu vô cùng tốt.

Ông đã tiếp xúc với rất nhiều bệnh nhân, người bị thương lâu năm hơn Lục Lẫm cũng không thiếu nhưng trường hợp như anh thì không gặp nhiều, đoán chừng có liên quan đến điều kiện gia đình nhà họ Lục.

Nhà dân thường lo cái ăn cái mặc đã khó, lấy đâu ra điều kiện tiếp xúc với dược liệu tốt, xem ra nhà họ Lục đã tốn không ít công sức mới giữ được thể trạng tốt thế này cho cậu ấy.

"Tốt quá rồi!"

Nghe thấy lời này, mẹ chồng nàng dâu Hạ Tuệ Anh mừng rơi nước mắt, ánh mắt Lục lão gia cũng rưng rưng xúc động.

Lục Cần Minh vui đến mức vỗ đùi đánh đét một cái, hoàn toàn mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày.

Lục Trạch sung sướng ôm lấy chân anh trai: "Tốt quá rồi anh ơi, đợi anh khỏi, anh em mình lại đi đánh bóng nhé."

Lục Lẫm rũ bỏ vẻ u sầu suốt thời gian qua, trong ánh mắt cũng ánh lên ý cười kích động. Anh liếc nhìn Cố Minh Nguyệt bên cạnh với vẻ đầy mong đợi.

Buổi trưa, nhà họ Lục giữ Tiết Bình Nho lại dùng cơm, phải chiêu đãi ông thật chu đáo, đây chính là đại ân nhân của nhà họ Lục, tuyệt đối không thể thất lễ.

Tiết Bình Nho nhìn bàn ăn đầy ắp thức ăn mà cảm giác nước miếng sắp không giữ được nữa, nụ cười trên mặt dồn cả lại, cười đến híp cả mắt đầy nếp nhăn.

Nếu sau này ngày nào cũng được ăn ngon thế này thì tốt biết mấy. Ông phải tranh thủ thời gian chữa trị cho Lục Lẫm, rảnh rỗi thì đến ăn chực thêm vài bữa mới được.

Vì sự cố Tiết Bình Nho bị người ta chặn đường bắt đi, tin tức chân Lục Lẫm có thể chữa khỏi ngoài người nhà họ Lục ra thì không ai biết cả.

Cẩn tắc vô áy náy.

Trong khu gia binh này, đồng minh và kẻ địch đan xen chằng chịt, khó lòng phân biệt. Ngoại trừ những người thực sự có thể tin tưởng, đối phương đều có khả năng dồn bạn vào chỗ chết.

Dù sao ngồi ở vị trí này, miếng mỡ trong tay không chỉ có một, bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành mục tiêu của kẻ khác.

Lục Lẫm đã chịu một lần đả kích nặng nề, nhà họ Lục cũng đã chịu một lần tổn thương, họ không muốn trải qua bất kỳ cú sốc nào nữa.

Những ngày tiếp theo, Lục Lẫm bắt đầu lộ trình điều trị của mình.

Vết thương của anh rất nghiêm trọng, phương án Tiết Bình Nho đưa ra là đập gãy những phần xương cũ để chúng mọc lại.

Đây không phải là phương pháp tốt nhất nhưng là phương pháp nhanh nhất và triệt để nhất. Hiệu quả đạt được bằng phương pháp này thậm chí có thể tương đương với tình trạng ban đầu.

Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc vô cùng đau đớn, anh cần phải bỏ ra nỗ lực gấp mười lần người thường để chấp nhận quá trình điều trị này.

Để có thể đứng dậy lần nữa, Lục Lẫm bày tỏ dù đau đớn đến đâu anh cũng có thể chịu đựng được.

Tiết Bình Nho vui vẻ vỗ vai anh: "Chàng trai, tôi không nhìn lầm, cậu là người có cốt khí. Đã vậy thì tôi cũng không dài dòng nữa, chúng ta bắt đầu điều trị thôi."

Tiết Bình Nho xuất thân từ dân gian, không có quá nhiều yêu cầu về môi trường điều trị nhưng sau bao năm bôn ba nam bắc, tiếp thu một số tư tưởng vật lý trị liệu của Tây y, ông thấy yêu cầu về môi trường vô trùng của họ là có lý.

Nhà họ Lục có điều kiện sắp xếp việc này, dưới sự bố trí của họ, Lục Lẫm mượn danh nghĩa an dưỡng để nhập viện tiến hành phục hồi chức năng.

Ngày điều trị, tất cả người nhà họ Lục đều có mặt, Cố Minh Nguyệt căng thẳng nhìn chằm chằm vào phòng phẫu thuật.

Lục Uyển Uyển bóp nhẹ tay cô, an ủi: "Chị dâu yên tâm đi, anh cả nhất định sẽ không sao đâu."

Cô bé nói lời an ủi nhưng thực ra trái tim cũng đang treo lơ lửng.

Cố Minh Nguyệt gật đầu, cô biết Lục Lẫm sẽ không sao, trong nguyên tác chính anh là người sau khi chữa khỏi chân đã mang tro cốt nguyên chủ về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!