Dưới lầu.
Cố Minh Viễn vừa bị cho ăn canh bế môn liền quyết định làm liều, đằng nào Cố Minh Nguyệt cũng không thể đi Hương Cảng nên chi bằng phát huy giá trị cuối cùng của nó.
"Cha mẹ, nếu Minh Nguyệt đã không muốn xuống nông thôn thì chúng ta đừng ép nó nữa."
"Thế sao được."
Mẹ Cố là người đầu tiên phản đối, nếu con gái không xuống nông thôn thì làm sao bọn họ chuyển tài sản đi được, hơn nữa căn nhà này đã bị thế chấp ra ngoài rồi.
Con gái mà không đi thì mọi việc họ làm sẽ bị lộ tẩy hết.
"Mẹ đừng vội, không xuống nông thôn cũng đâu phải là không còn cách khác."
Mẹ Cố khựng lại, nghe ý tứ trong lời con trai dường như là có thể an bài được cho con gái nên vội vàng hỏi dồn xem ý là gì.
"Con nói ra cha mẹ đừng giận, Minh Nguyệt lớn lên xinh đẹp nên có rất nhiều người thích. Gần đây có người tìm đến con nói rằng nếu nhà mình đồng ý gả Minh Nguyệt qua đó thì sẽ đưa sính lễ một ngàn đồng."
Một ngàn đồng tiền sính lễ này nếu đặt vào trước đây thì Cố Minh Viễn chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.
Nhưng nay thời thế đã khác, nhà họ Cố sa sút, tài sản trong nhà không thể tiêu xài công khai mà quỹ đen của hắn cũng đã cạn kiệt. Đối phương hứa nếu việc này thành công sẽ cho thêm hắn năm trăm đồng tiền hoa hồng.
Một ngàn năm trăm đồng đối với người thường là con số thiên văn nhưng với những kẻ có tiền có thế thì chỉ như mưa bụi.
Cố Minh Viễn không đồng ý ngay mà viện cớ về bàn bạc với cha mẹ, thực chất trong lòng hắn đang tính toán xem có vòi vĩnh thêm được chút nào không.
Hắn hiểu rõ em gái mình từ khi trưởng thành đã có không ít người đến cầu hôn nhưng tiếc là chẳng ai lọt được vào mắt xanh của cha mẹ.
Nuôi nó mười chín năm trời không thể để vô dụng như vậy được, chi bằng nhân cơ hội này gả nó đi để kiếm thêm chút tiền trợ cấp cho gia đình.
Cha Cố và mẹ Cố im lặng không nói gì. Cố Minh Viễn cũng không ép quá sát, dù sao vẫn còn ba ngày nữa mới rời đi, ba ngày này đủ để họ suy nghĩ thông suốt.
Ba người mỗi người theo đuổi một ý đồ đen tối riêng mà không để ý thấy phía trên cầu thang có một bóng người vừa vụt qua.
Trong mắt Cố Minh Nguyệt rực lửa giận, Cố Minh Viễn đúng là đồ chó má, đến cả em gái ruột cũng không tha. Việc rời đi không thể chậm trễ thêm nữa.
Khi Cố Minh Nguyệt xuống lầu lần nữa thì phòng khách đã không còn ai, cô cũng thấy nhẹ nhõm vì không phải giả vờ xã giao với bọn họ.
Rời khỏi nhà, Cố Minh Nguyệt đi thẳng đến văn phòng khu phố.
Nhân viên công tác biết cô đến làm giấy giới thiệu thì không tránh khỏi việc tra hỏi đôi chút. Người này trước đây không ít lần đi theo nịnh bợ nguyên chủ nhưng khi xảy ra chuyện thì lại tránh xa cả ba thước.
Cố Minh Nguyệt thầm cảm thán đúng là tình cảnh chuột chạy qua đường, người người đuổi đánh.
Nhờ vào tài ăn nói khéo léo, cô đã thành công qua mặt được người ta, sau đó Cố Minh Nguyệt cất giấy giới thiệu vào túi rồi rẽ vào văn phòng thanh niên trí thức.
"Chào đồng chí, tôi đến để đăng ký xuống nông thôn thay cho anh trai tôi."
Nhà họ Cố là tư bản có tiếng ở địa phương nên nhân viên công tác muốn không biết cô cũng khó.
Khi biết cả hai anh em nhà họ Cố đều phải xuống nông thôn, sắc mặt nhân viên tốt hơn hẳn và bắt đầu thao thao bất tuyệt giáo huấn Cố Minh Nguyệt một hồi.
"Đồng chí Cố, hôm nay cô không nộp thông tin sao?"
Cố Minh Nguyệt mỉm cười nhẹ nhàng đáp: "Thầy giáo của tôi sắp đi rồi nên tôi muốn đi tiễn thầy một đoạn."
Một ngày là thầy, cả đời là cha. Nhân viên công tác cũng hiểu chuyện, một người thầy tốt lại bị ép đi cải tạo khiến người ta không khỏi thổn thức.
Bước đi trên đường, Cố Minh Nguyệt cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!