Lục Lẫm thu lại tâm trạng, nhìn vào mắt cô, gật đầu nói: "Cô nói đúng, dù sao cũng đã đợi lâu như vậy rồi, cứ tiếp tục thế này thì có sao đâu."
Cố Minh Nguyệt ra ngoài rót một cốc nước đưa cho anh: "Uống chút nước cho nhuận họng đi."
Từ hôm qua khi biết tin dữ, Lục Lẫm gần như chẳng ăn uống gì, lúc này cổ họng quả thực có chút khô khốc nên anh cầm cốc nước uống một hơi cạn sạch.
Cố Minh Nguyệt nhìn anh chằm chằm một lúc lâu, hy vọng linh tuyền sẽ nhanh chóng phát huy tác dụng.
Nói cũng lạ, cô nhớ lúc mới đến thế giới này, vết thương trên cổ tay cô hồi phục nhanh chóng như thần, vậy mà đến lượt Lục Lẫm thì lại như bị ai đó ấn nút tua chậm vậy.
Thấy Lục Lẫm phấn chấn trở lại, cả nhà họ Lục thở phào nhẹ nhõm, lúc ăn cơm ai nấy đều xót xa thi nhau gắp thức ăn cho anh.
Đồng thời cũng không quên "tẩm bổ" cho đại công thần trong nhà, Cố Minh Nguyệt gặm đùi gà ngon lành.
Trước mặt bao nhiêu người, một người sống sờ sờ tự nhiên biến mất thì không thể nào không có nhân chứng. Để nhanh chóng tìm được người, nhà họ Lục không tiếc vận dụng mọi mối quan hệ.
Trời không phụ lòng người, cuối cùng họ cũng tìm thấy và giải cứu thành công người đó từ một căn nhà gỗ nhỏ tối tăm ở vùng ngoại ô.
Trên người đối phương tuy không bị thương tích gì nhưng trông chẳng khác nào một kẻ lang thang.
Tiết Bình Nho bị nhốt ở nơi này mấy ngày liền cũng chẳng biết đối phương là người của thế lực nào, mỗi ngày ném cho ông một cái bánh bao bột ngô đen sì rồi lặn mất tăm.
Nghĩ đến cái thân già này, sống đến từng tuổi này rồi, khó khăn lắm mới được hưởng chút vinh hoa phú quý, ai ngờ đùng một cái lại quay về thời kỳ trước giải phóng.
Mấy cái bánh bao bột ngô đen sì đó chẳng biết bọn chúng kiếm ở đâu ra, cắn một miếng mà răng muốn rụng ra ngoài.
"Các cậu cuối cùng cũng đến rồi, nếu còn không đến thì cái mạng già này của tôi coi như bỏ lại đây đấy."
Lý Minh nhanh chóng bước tới, trịnh trọng cúi người chào ông: "Vô cùng xin lỗi Tiết lão để ngài phải chịu sợ hãi rồi."
Thái độ của cậu ta vô cùng thành khẩn khiến Tiết Bình Nho nuốt hết những lời định nói vào trong bụng, ông xua tay: "Thôi bỏ đi, coi như là nếm mật nằm gai nhớ về ngày xưa."
"Tiết lão, tôi đưa ngài về nghỉ ngơi trước nhé, đợi ngày mai chúng ta xem tình hình bệnh nhân sau, ngài thấy sắp xếp như vậy có được không?"
Nếu không phải Lục Lẫm dặn dò cậu phải để ông cụ nghỉ ngơi tử tế thì cậu đã muốn lôi ngay người về khu gia binh rồi.
Tiết Bình Nho vốn định đòi nghỉ ngơi thêm vài ngày nhưng nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Lý Minh, ông lại im lặng.
Thôi được rồi, nể tình cậu ta lo lắng cho bệnh nhân như vậy, ông đành nghỉ ngơi ít đi vài ngày vậy.
Khi Tiết lão đến nhà, nhà họ Lục đã chuẩn bị sẵn sàng, cả nhà không ai ra ngoài, ngay cả người bận rộn nhất là Lục Cần Minh cũng tạm gác công việc lại để ở nhà đợi.
Gia đình bác cả Lục Cần Đức cũng có mặt đông đủ.
"Mọi người đừng căng thẳng quá để con làm ảo thuật cho mọi người xem nhé."
Lục Trạch không chịu nổi bầu không khí im lặng của mọi người nên không kìm được lên tiếng.
Bác gái Lục véo mạnh vào tay hắn một cái: "Ngồi im đấy, rảnh rỗi quá hóa rồ hay sao mà nhảy nhót như khỉ thế hả."
Thằng con này đúng là thiếu đánh, không thấy mọi người đang căng thẳng à mà còn nhảy ra đòi biểu diễn ảo thuật.
Lục Trạch tủi thân.
Lục Trạch không nói nữa.
Lục Trạch lặng lẽ ngồi xuống, thu mình vào một góc, cố gắng giảm bớt sự tồn tại của bản thân.
Tiếng động cơ ô tô vang lên trước cổng, xe còn chưa dừng hẳn, Tiết Bình Nho đã bị người nhà họ Lục ùa ra vây quanh, ai nấy đều nhìn ông với ánh mắt rực lửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!