Lục Cần Minh không báo tin này cho gia đình mà lập tức cho người đi tìm kiếm gấp.
Giấu được nhất thời chứ không giấu được cả đời.
Việc ông có thể làm lúc này là nắm bắt thời gian vàng, tìm ra người càng sớm càng tốt.
Để người nhà không quá lo lắng, ông bịa ra một lý do, nói dối rằng cao nhân trên đường đi gặp hai mẹ con đáng thương nên quyết định chữa trị cho họ trước rồi mới đến xem bệnh cho con trai ông.
Chung Dục Tú cũng không có ý kiến gì, ngoại trừ ngày đầu tiên có chút lo lắng thì mấy ngày sau bà đã bình tâm trở lại. Đã đợi cả một năm rồi, đợi thêm vài ngày nữa cũng chẳng sao.
Lục Lẫm nhạy bén nhận ra điều bất thường nhưng lại không nói rõ được là ở đâu.
Anh trực tiếp đi tìm cha để hỏi cho ra lẽ.
Nhìn ánh mắt kiên quyết của con trai, Lục Cần Minh thở dài, cuối cùng vẫn không qua mắt được anh.
Ông nói ra tin tức cao nhân mất tích, đồng tử Lục Lẫm co rút lại.
Khóe miệng anh mím chặt thành một đường thẳng, khí lạnh tỏa ra quanh người, trong mắt nổi lên cơn bão tố.
Anh khẳng định chắc chắn rằng đằng sau chuyện này có một bàn tay vô hình đang thao túng tất cả.
Từ lúc nhận được tin tức về vị cao nhân này, đến khi được dẫn dắt tìm ra người sau đó giờ người lại đột nhiên biến mất.
Đối phương như đang trêu đùa anh vậy, ban cho anh chút hy vọng sống rồi lại tàn nhẫn cướp đi ngay khi anh sắp chạm tay vào nó.
Quả là rút củi dưới đáy nồi, triệt đường sống của người ta.
"Tiểu Lẫm con yên tâm, cha đã cho người đẩy nhanh tiến độ tìm kiếm rồi, chắc chắn sẽ sớm có tin tốt thôi."
Lục Lẫm cụp mắt xuống, giọng khàn khàn: "Còn tìm lại được không ạ?"
Đối phương đã cố tình giấu người thì Lục Lẫm không muốn vì vết thương của mình mà làm chuyện vô ích nữa.
Nhỡ các chiến sĩ ra ngoài tìm kiếm gặp nguy hiểm thì nửa đời sau anh cũng chẳng thể sống yên ổn.
Tình huống này không phải Lục Cần Minh chưa từng nghĩ đến nhưng hy vọng đang ở ngay trước mắt, nhỡ đâu là thật thì sao? Đã đến nước này rồi, thử một lần cũng chẳng mất gì.
Nhà họ Lục lại trở về sự yên tĩnh vốn có, thậm chí còn u ám hơn trước.
Cố Minh Nguyệt vốn vô tư lự cũng nhận ra sự khác thường, Lục Lẫm đã nhốt mình trong phòng cả ngày nay rồi, chuyện này rất không bình thường.
Cô đến trước cửa phòng Lục Lẫm, gõ nhẹ: "Lục Lẫm, anh có trong đó không?"
Trong phòng, rèm cửa kéo kín mít, chỉ lọt vào chút ánh sáng le lói ở góc, Lục Lẫm ngồi bệt dưới đất, lưng tựa vào giường, đôi mắt cụp xuống trông vô cùng đáng thương.
Tiếng gõ cửa bên ngoài vẫn vang lên không ngớt, Lục Lẫm nhìn đôi chân mình, hận không thể đứng dậy ngay lập tức mà véo mạnh một cái. Rõ ràng đã có cảm giác đau, tại sao vẫn không đứng lên được chứ?
Chẳng lẽ anh phải kéo lê đôi chân tàn phế này sống với Cố Minh Nguyệt cả đời sao?
Dù cha mẹ nói sẽ giúp đỡ nhưng khi họ già yếu, anh không những không thể báo hiếu mà còn trở thành gánh nặng hút máu họ.
Lòng tự trọng của Lục Lẫm không cho phép anh làm như vậy.
Vốn dĩ qua thời gian tiếp xúc này, tình cảm anh dành cho Cố Minh Nguyệt đã tăng lên vùn vụt, thậm chí anh còn từng mơ một giấc mơ, trong mơ anh và Cố Minh Nguyệt nắm tay nhau đi hết cuộc đời còn sinh được hai đứa con.
Khi tỉnh dậy, khóe miệng anh vẫn còn vương nụ cười.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đã chấm dứt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!