Chương 16: Mắng thẳng mặt

"Chuyện vui như vậy, chúng ta phải ăn một bữa ra trò để chúc mừng mới được."

Vừa bước ra khỏi bệnh viện, Cố Minh Nguyệt đã nôn nóng nói, cô đã nghĩ sẵn lát nữa đến tiệm cơm sẽ gọi món gì rồi.

"Được đấy, được đấy, em cũng lâu lắm rồi chưa được ăn món Tứ hỉ hoàn tử."

Lục Uyển Uyển là người thích ăn thịt, mỗi lần đến tiệm cơm quốc doanh cô bé đều nhất định phải gọi món thịt viên Tứ hỉ.

Hai người càng nói chuyện càng ứa nước miếng, hận không thể lao ngay đến tiệm cơm để đánh chén một trận.

Mây mù trong lòng Lục Lẫm đã tan đi phần nào, khóe môi anh cong lên: "Đi thôi, anh mời."

"Anh cả muôn năm!"

Hai cô gái mỗi người một bên vây quanh Lục Lẫm, cùng nhau đi đến tiệm cơm quốc doanh.

"Sáng nay đi sớm quá nên đồ ăn sáng tiêu hóa hết rồi, lát nữa chúng ta gọi nhiều một chút, tiện thể mang về cho ông bà nội nữa."

Hai vị trưởng bối vốn cũng định đi theo đến bệnh viện nhưng Lục Lẫm đã từ chối. Suốt một năm qua vì đôi chân của anh mà ông bà ở cái tuổi an hưởng tuổi già lại phải chạy vạy ngược xuôi lo lắng.

Để ông bà nghỉ ngơi được lúc nào hay lúc ấy.

Đến tiệm cơm, Lý Minh đẩy Lục Lẫm đi tìm chỗ ngồi trước.

Đúng giờ cơm trưa nên khách khứa khá đông, Lục Lẫm đợi vài phút mới có người ăn xong đứng dậy nhường chỗ.

"Chúng ta ngồi đây nhé?"

Lý Minh đẩy xe lăn vào vị trí ổn định rồi nói: "Để tôi đi bưng thức ăn giúp hai cô ấy, cậu ngồi đây đợi một lát."

Lục Lẫm gật đầu, anh gọi trước một ấm trà, nhấp một ngụm làm ướt môi.

Cả buổi sáng không uống nước khiến môi anh khô khốc, vài ngụm nước trôi xuống, cổ họng đang bốc khói như được cứu rỗi.

Đột nhiên, một bóng đen phủ xuống trước mặt, Lục Lẫm mím môi, ngẩng đầu lên với vẻ không vui.

"Đồng chí, chỗ này đã có người ngồi rồi."

Vẻ mặt anh xa cách, toát lên ý không muốn nói chuyện nhiều.

Chu Hiểu Thanh bày ra vẻ mặt tổn thương: "Anh Lẫm, dù sao chúng ta cũng là bạn bè, anh nhìn thấy em không vui chút nào sao?"

Lục Lẫm mặt không cảm xúc, đến mí mắt cũng lười nhấc lên: "Cô đừng nói như thể giữa tôi và cô có quan hệ gì ấy."

Cùng lắm cũng chỉ là bạn bè lớn lên trong cùng một đại viện, cái giọng điệu nũng nịu dính người của cô ta cứ như thể hai người có mối quan hệ mờ ám nào đó vậy.

Trước đây Lục Lẫm lười giải thích nhưng giờ thì khác, anh là người đã có vị hôn thê. Vì thể diện của nhà họ Lục, vì thể diện của Cố Minh Nguyệt, tốt nhất anh và Chu Hiểu Thanh đừng nói với nhau câu nào.

Thái độ của anh khiến Chu Hiểu Thanh vô cùng tổn thương.

Theo đuổi Lục Lẫm bao nhiêu năm, dù là tảng băng cũng phải tan chảy rồi chứ, đằng này người đàn ông này cứ như kẻ vô tâm, chẳng mảy may động lòng chút nào.

"Chu Hiểu Thanh?"

Cố Minh Nguyệt nhìn qua nhìn lại giữa hai người, vẻ mặt như bắt gian chồng ngoại tình tại trận.

Sắc mặt Lục Lẫm biến đổi, cô nhìn anh bằng ánh mắt gì thế kia, anh lập tức thanh minh: "Lý Minh để tôi ngồi ở đây, tôi chẳng làm gì cả."

Cố Minh Nguyệt liếc anh một lúc lâu, thấy vẻ mặt anh không giống đang nói dối nên miễn cưỡng tin tưởng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!