Chương 153: Mua nhà

Ký túc xá là phòng sáu người, Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển đẩy cửa bước vào thì đã có hai nữ sinh đang dọn dẹp giường chiếu.

"Chào các cậu, tớ là Lâm Hiểu Yến, khoa Ngoại ngữ."

"Tớ là Triệu Mai, cùng khoa Quản lý Kinh tế với các cậu."

Hai người nhiệt tình chào hỏi, ánh mắt tò mò lướt qua nhóm người Lục Lẫm phía sau.

Cố Minh Nguyệt cười đáp lại: "Tớ là Cố Minh Nguyệt, đây là em chồng tớ Lục Uyển Uyển, khoa Văn."

Cô chỉ vào Lục Lẫm đang thoăn thoắt trải giường sau đó nhìn sang Chung Dục Tú đang bế Thần Thần: "Đây là chồng tớ Lục Lẫm và mẹ chồng tớ."

"Oa." Lâm Hiểu Yến và Triệu Mai đều ngạc nhiên mở to mắt, không kìm được quan sát Lục Lẫm và Cố Minh Nguyệt.

"Cố Minh Nguyệt, cậu nhìn trẻ thế mà đã kết hôn có con rồi à?"

Thần Thần như nghe hiểu, cười khanh khách trong lòng bà nội, tay nhỏ còn vẫy vẫy, lập tức kéo gần khoảng cách.

Lục Lẫm trải xong giường, kiểm tra kỹ thanh chắn giường, nghe vậy cười nói: "Chúng tôi cưới nhau mấy năm rồi, con trai hơn một tuổi rồi."

Chung Dục Tú cũng sán lại, đưa túi kẹo mang từ Bắc Kinh cho hai cô bạn cùng phòng: "Sau này Minh Nguyệt và Uyển Uyển nhờ các cháu giúp đỡ nhiều nhé."

Dọn dẹp ký túc xá xong thì trời cũng đã muộn.

Cố Minh Nguyệt chào tạm biệt bạn cùng phòng rồi cả nhóm kéo nhau xuống nhà ăn.

Là lứa sinh viên đầu tiên sau khi khôi phục thi đại học, chế độ đãi ngộ của nhà trường rất tốt, không chỉ bao ăn mà còn phát phiếu mua hàng.

Thần Thần lần đầu thấy đông người thế này, mắt nhìn không xuể, ngó nghiêng lung tung, phấn khích nhe mấy cái răng sữa.

Cả nhóm đi một vòng chọn món mình thích.

Thần Thần được bố bế, tay cầm thìa xúc cơm trong bát.

Ăn xong đi dạo một vòng quanh trường, Lục Lẫm và Hạ Tiêu phải về đơn vị trước.

"Ở trường đừng đi chơi riêng với bạn nam, đi ăn hay đi dạo phố cũng phải đi cùng Uyển Uyển hoặc bạn cùng phòng đấy."

Lục Lẫm nghiêm mặt dặn dò nhưng ánh mắt đầy lo lắng: "Tối học xong về ký túc xá sớm, đừng la cà bên ngoài."

Hạ Tiêu cũng gật đầu, nhìn Lục Uyển Uyển: "Có ai bắt chuyện linh tinh hay bắt nạt em thì gọi điện ngay cho anh với anh Lẫm, bọn anh đến ngay."

Anh ngừng một chút rồi nói thêm: "Thiếu tiền thiếu đồ cứ bảo, đừng ngại, tuyệt đối không được vay tiền người lạ."

Chung Dục Tú đứng bên cạnh cười giảng hòa: "Hai đứa cứ làm quá lên, chúng nó lớn cả rồi."

Miệng nói vậy nhưng bà cũng dặn dò Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển: "Tự chăm sóc bản thân, ăn uống đúng giờ, đừng thức khuya."

Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển nhìn nhau cười, gật đầu lia lịa: "Biết rồi ạ, bọn con sẽ chú ý."

Lục Lẫm vẫn chưa yên tâm, ghi lại số điện thoại ký túc xá của hai người rồi mới thở phào.

Trước khi đi, Lục Lẫm còn dặn đi dặn lại Cố Minh Nguyệt: "Chuyện tìm nhà đừng vội, anh nhờ người dẫn hai mẹ con đi xem, có chỗ nào ưng ý thì bàn bạc trước, thiếu tiền anh lo."

Chung Dục Tú bế Thần Thần tiễn họ ra cổng, quay sang nói với Cố Minh Nguyệt: "Mẹ đưa Thần Thần về nhà khách trước từ từ tìm nhà, các con cứ yên tâm học hành."

Cố Minh Nguyệt lắc đầu, ánh mắt tính toán: "Mẹ ơi, mình không thuê nhà nữa, mua luôn một căn ở Hải Thị đi ạ."

Cô giải thích: "Con thấy vị trí Hải Thị rất đẹp, tương lai phát triển chắc chắn không tồi, mua nhà vừa để ở, sau này cũng là khoản đầu tư chắc chắn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!