"Giấy báo của em ấy gửi về địa chỉ ở hải đảo."
Chung Dục Tú chuyển lời lại, Lục Uyển Uyển vỗ trán cái đét, giờ mới nhớ ra hôm bàn với chị dâu điền hồ sơ, cô bé vẫn để địa chỉ hải đảo, chưa kịp đổi sang địa chỉ Bắc Kinh.
Vốn định là đằng nào cũng về quê ăn Tết, muốn tự tay nhận giấy báo nên đổi địa chỉ về Bắc Kinh.
Ai ngờ vì sơ suất nhỏ này mà suýt chút nữa tưởng mình thi trượt.
Giờ nhận được giấy báo, người vui nhất là Chung Dục Tú, nhà có hẳn hai sinh viên đại học, nói ra oách phải biết.
Cố Minh Nguyệt vội vàng gọi điện cho Lục Lẫm, ngón tay mân mê tờ giấy báo, giọng nói không giấu được niềm vui: "Anh ơi, em nhận được giấy báo rồi! Khoa Quản lý Kinh tế!"
Đầu dây bên kia, giọng Lục Lẫm cao vút lên đầy phấn khích: "Thật à? Tốt quá rồi! Anh biết ngay là em làm được mà!"
Anh ngừng một chút rồi vội hỏi: "Em có mệt không? Đợi anh xong nhiệm vụ sẽ về ăn mừng với em."
Nghe giọng anh vui vẻ, lòng Cố Minh Nguyệt ấm áp: "Em khỏe mà, anh yên tâm. À, Uyển Uyển cũng nhận được giấy báo rồi, cùng trường với em, khoa Văn."
"Thế thì càng tốt!" Giọng Lục Lẫm càng thêm phấn khởi: "Sau này hai chị em ở trường giúp đỡ lẫn nhau, anh cũng yên tâm hơn."
Hai vợ chồng thủ thỉ tâm tình một lúc lâu từ chuyện học hành đến dự định sau khi nhập học, mãi đến khi đầu dây bên kia có tiếng giục mới luyến tiếc cúp máy.
Đặt ống nghe xuống, Cố Minh Nguyệt nhìn tờ giấy báo trên bàn, nụ cười trên môi mãi không tắt.
Hạ Tuệ Anh về đến nhà nghe tin vui lớn, cười không khép được miệng, chưa nghỉ ngơi được bao lâu đã chắp tay sau lưng đi ra ngoài.
Lục Lợi Dân cười: "Già rồi mà còn hóng hớt thế. Thôi, tôi ra ngoài tìm ông Từ đánh cờ đây, mọi người cứ ăn cơm trước đi, đừng đợi."
Nói xong cũng chắp tay sau lưng, ngâm nga câu hát đi mất.
Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển nhìn nhau cười, hai cụ cũng chẳng ai kém ai.
Nhờ sự tuyên truyền "vô tình" của hai vị bô lão, cả khu gia binh đều biết nhà họ Lục có hai sinh viên đại học, tới tấp đến chúc mừng.
Trước đó còn có người bảo họ thi trượt, giờ thì sáng mắt ra chưa, người ta không phải thi trượt mà là khiêm tốn, lẳng lặng làm việc lớn đấy.
Còn ba ngày nữa là đến Tết, khu gia binh đã nồng nàn mùi thịt kho.
Cố Minh Nguyệt đang dán câu đối thì nghe tiếng quen thuộc ngoài cổng là Lục Lẫm và Hạ Tiêu từ hải đảo về.
Lục Lẫm vừa đặt hành lý xuống đã đi thẳng đến chỗ Thần Thần, nhấc bổng cậu con trai lên cao khiến thằng bé cười khanh khách: "Bố về dự lễ thôi nôi của Thần Thần đây!"
Hạ Tiêu đứng bên cạnh cười đưa đặc sản hải đảo ra: "Nghe bảo tổ chức tiệc thôi nôi cho Thần Thần, em đặc biệt về chung vui đây."
Chung Dục Tú vội ra đón, tay cầm sẵn đồ vật để bốc thôi nôi: "Chỉ đợi các con về thôi! Mẹ chuẩn bị bút, bàn tính, sách vở, cả con búp bê Minh Nguyệt làm nữa, bày sẵn cả rồi, mai là mở tiệc!"
Hôm thôi nôi, trong sân chật kín họ hàng làng xóm thân thiết.
Chung Dục Tú đặt Thần Thần lên chiếc bàn bát tiên trải khăn đỏ, xung quanh bày bàn tính, bút lông, đồng tiền xu và quyển sách tranh màu Cố Minh Nguyệt đặc biệt chuẩn bị.
Thần Thần ngồi trên khăn đỏ, tay nhỏ s* s**ng đồ vật xung quanh, lúc thì sờ tai búp bê, lúc lại gạt bàn tính vài cái, cuối cùng lại ôm chặt quyển sách tranh, lật giở sột soạt, miệng ê a như đang đọc sách.
"Ôi chao! Bốc sách rồi! Thằng bé này sau này ham học lắm đây!" Hạ Tuệ Anh vỗ tay cười đầu tiên, mọi người xung quanh cũng hùa theo.
Lục Lẫm ghé sát vào, véo nhẹ má Thần Thần: "Thần Thần nhà mình sau này làm học sinh giỏi, cùng mẹ và cô đi học đại học nhé!"
Cái Tết này trọn vẹn vô cùng, tiếng cười nói trong sân không lúc nào ngớt.
Những người trước kia coi thường Cố Minh Nguyệt, hay đặt điều nói xấu, giờ thấy cô không những đỗ đại học mà cuộc sống còn sung túc vui vẻ, chẳng dám ho he gì nữa, gặp mặt lại còn cười giả lả chúc mừng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!