Lục Cần Minh tan làm về đến nhà thì thấy Thần Thần đã chơi rất thân với ông bà cố, thằng bé đi chập chững lao về phía họ.
Hạ Tuệ Anh nhìn chắt nội với ánh mắt hiền từ, tình yêu thương dâng tràn trong lòng.
"Bố." Cố Minh Nguyệt bế Thần Thần: "Thần Thần, đây là ông nội, gọi ông đi con."
Thần Thần cầm cái trống bỏi, nhìn Lục Cần Minh với ánh mắt tò mò, khi nhận ra quần áo ông mặc giống hệt bố mình, đôi mắt to tròn long lanh sáng bừng lên.
"Ông~"
Thằng bé phát âm chưa rõ nhưng Lục Cần Minh chẳng hề bận tâm, ông đón lấy cháu nội, cười híp cả mắt.
Trước khi mọi người về, Lục Cần Minh đã sai người đi mua rất nhiều đồ dùng cho trẻ con, Thần Thần nhìn thấy chiếc xe đẩy mới, cười càng tươi hơn, rúc vào lòng ông nội không chịu buông.
Chung Dục Tú nhìn mà ghen tị: "Thế là Thần Thần không yêu bà nội rồi." Bà giả vờ lau nước mắt, vừa khóc vừa lén nhìn cháu.
Thần Thần thấy bà khóc thì cuống lên, giãy khỏi tay ông nội bò về phía bà.
Đến khi được ôm trọn cục bột thơm tho mềm mại vào lòng, Chung Dục Tú mới nhoẻn miệng cười.
Tối hôm đó, Lục Cần Minh đặc biệt xin phép được ôm cháu ngủ.
"Không được, tối mai mới đến lượt anh."
Hạ Tuệ Anh thèm chắt nội lâu lắm rồi. Ngày đầu tiên về nhà, đương nhiên phải để ông bà cố chăm chứ.
Lục Cần Minh làm sao dám tranh với mẹ ruột, đành miễn cưỡng đồng ý.
Cố Minh Nguyệt rảnh rang, ngủ một mạch đến sáng.
Hôm sau, bà cố đẩy xe đưa Thần Thần đi dạo trong khu đại viện.
Vừa ra khỏi cửa chưa được bao lâu, bà Trương hàng xóm đã sán lại, nhìn chằm chằm Thần Thần cười: "Đây là con thằng Lẫm phải không? Trông sáng sủa quá như ông thần tài nhỏ ấy."
Vừa dứt lời, mấy cụ già đang phơi nắng cũng xúm lại, người khen mắt sáng giống mẹ, người khen tay mập mạp là được nuôi khéo.
Có người còn mang kẹo ra cho Thần Thần, chọc thằng bé cười khanh khách.
Lục Lợi Dân đứng bên cạnh cười không khép được miệng, luôn mồm khoe: "Thằng bé thông minh lắm, biết gọi ông rồi đấy."
Nói rồi vỗ nhẹ lưng cháu: "Chào các cụ đi con."
Thần Thần như hiểu ý, giơ tay mập mạp vẫy vẫy khiến cả sân cười ồ lên.
Có người nhà trông con giúp, Cố Minh Nguyệt rảnh rỗi tranh thủ ghé qua tiệm may của bà Ngô.
Vừa đến cửa đã thấy bà Ngô đang khom lưng bê chồng vải cũ vào nhà, máy khâu, kéo trong tiệm cũng được thu dọn gọn gàng, có vẻ như sắp chuyển nhà.
"Bà Ngô, bà làm gì thế ạ?" Cố Minh Nguyệt vội chạy lại giúp.
Bà Ngô nhìn thấy cô thì ngạc nhiên mừng rỡ: "Minh Nguyệt, cháu về bao giờ thế?"
"Cháu mới về thôi ạ."
Bà Ngô đứng thẳng dậy, thở dài: "Mấy năm nay sức khỏe yếu đi nhiều, không đủ sức may vá nữa, tiệm may này không nuôi nổi thân già, bà tính bán căn nhà này đi, chuyển đến chỗ nhỏ hơn ở."
"Sao bà không bảo cháu?"
Cố Minh Nguyệt coi bà như người bề trên kính trọng, hai người vẫn thường xuyên thư từ qua lại nhưng bà chưa bao giờ nhắc đến chuyện này trong thư.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!