Vì không được ngủ cùng bà chị dâu thơm tho mềm mại, Lục Uyển Uyển vốn là người cuồng anh trai hiếm hoi lắm mới chiến tranh lạnh với Lục Lẫm.
Nhìn Lục Lẫm mà cô bé ngứa mắt vô cùng.
Bình thường khi ăn cơm, hai anh em ngồi cạnh nhau. Từ khi chiến tranh lạnh, Lục Uyển Uyển đơn phương quyết định phải giữ khoảng cách với anh trai, thậm chí còn xúi giục Cố Minh Nguyệt cùng tẩy chay anh.
"Chị dâu, hôm nay hai chị em mình đi chơi đi?"
Lục Uyển Uyển hào hứng giơ tấm vé xem phim trên tay, đây là vé cô bé nhờ bạn mua giúp là bộ phim đang hot nhất Bắc Kinh hiện nay, cô bé muốn đi xem cùng chị dâu.
"Xin lỗi Uyển Uyển nhé, hôm nay chị có việc bận rồi."
Lục Uyển Uyển vội vàng hỏi dồn: "Chị dâu đi đâu thế? Em có thể đi cùng chị không? Phim thì để vài hôm nữa xem cũng được mà."
Cố Minh Nguyệt nghĩ chắc cô bé sẽ không muốn đi cùng mình đâu, vì lần này ra ngoài không phải đi một mình.
"Đồng chí Cố không có thời gian đùa giỡn với em đâu, bọn anh còn có việc chính phải làm."
Lục Lẫm thu dọn đồ đạc xong xuôi từ trong phòng đi ra.
Cố Minh Nguyệt thấy vậy liền bước tới giúp anh đẩy xe lăn.
Lục Uyển Uyển trợn tròn mắt, anh cả và chị dâu thân mật thế này từ bao giờ vậy? Trước đây chẳng phải toàn tránh xa nhau cả ba thước sao, sao giờ lại thay đổi 180 độ thế này?
"Anh ấy đi được thì tại sao em lại không được đi?"
Lục Lẫm liếc cô bé một cái, nhạt giọng nói: "Hôm nay em không phải đi làm à?"
Nhắc đến chuyện đi làm, Lục Uyển Uyển như quả bóng xì hơi, cả người ỉu xìu ngồi phịch xuống ghế sô pha.
"Anh cả, anh nói chuyện sát thương quá đấy, cứ nhằm vào nỗi đau của người ta mà chọc."
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Lục Uyển Uyển không thi đại học mà vào làm văn thư tại phòng tuyên truyền của một nhà máy gần đó.
Lương lậu đãi ngộ khá tốt, lãnh đạo cũng rất coi trọng cô bé, điểm trừ duy nhất của công việc này là có một đồng nghiệp cực phẩm.
Người đó cứ tìm mọi cách để làm mai mối cho Lục Uyển Uyển.
Lục Uyển Uyển tính cả tuổi mụ mới mười tám, hoàn toàn chưa nghĩ đến chuyện chồng con.
Đối phương là nhân viên lâu năm trong cơ quan, Lục Uyển Uyển lại là người nhỏ tuổi nhất phòng, xét về thâm niên hay kinh nghiệm sống đều không phải đối thủ của bà ta.
Với phương châm không dây vào được thì tránh, cô bé đã xin nghỉ phép mấy ngày nay không đến cơ quan.
Chung Dục Tú biết con gái vì chuyện này mà trốn việc, bà gợi ý hay là tìm cho con một công việc nhàn hạ gần nhà, hoặc ở nhà nghỉ ngơi cũng được.
Công việc ưng ý đâu dễ tìm như vậy, con gái còn nhỏ, nếu có cơ hội, ông bà vẫn mong con bé có thể tiếp tục đi học để mở mang tầm mắt.
"Uyển Uyển, lần này chị đi bệnh viện với anh trai em, nếu em ở nhà chán quá thì đi cùng cũng được, có điều đến đó cũng chán lắm đấy."
Cố Minh Nguyệt đã "làm cá mặn" nằm nhà khá lâu rồi, cảm thấy không thể cứ tiếp tục như vậy mãi được.
Đã quyết tâm chữa khỏi chân cho Lục Lẫm thì phải có hành động thực tế.
Cô vẫn lén cho anh uống linh tuyền nhưng theo quan sát của cô thì chân của Lục Lẫm có vẻ chưa có chuyển biến gì lớn. Nhân cơ hội đi bệnh viện lần này, cô muốn quan sát kỹ hơn xem rốt cuộc tình hình thế nào.
Nếu Lục Uyển Uyển ở nhà không có việc gì làm thì đi cùng cũng tốt, thêm một người là thêm một trợ thủ. Mình cô xoay xở với Lục Lẫm, nhỡ có chuyện gì lại không trở tay kịp.
Lục Lẫm nghe cô nói vậy liền bảo: "Không cần lo, Lý Minh sẽ đi cùng chúng ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!