Chương 14: Chưa có chuyện gì xảy ra

"Chị dâu á?!"

Lục Trạch kinh ngạc há hốc mồm, run rẩy chỉ tay vào Cố Minh Nguyệt: "Chị dâu mà em nói, không phải là cô ấy chứ?"

Lục Uyển Uyển hất cằm, ném cho hắn cái nhìn "anh chết chắc rồi".

"Lát nữa anh cả ra thì anh tiêu đời."

Vừa dứt lời, tiếng bánh xe lăn vang lên sau lưng mấy người. Lục Trạch nghe thấy âm thanh này thì sống lưng lạnh toát, da gà da vịt nổi lên từng đợt.

Trong lòng hắn không ngừng cầu nguyện anh cả chưa nghe thấy những lời mình vừa nói.

Hắn quyết định chủ động tấn công, nịnh nọt tiến lên cười lấy lòng: "Anh mệt rồi phải không để em đẩy cho."

Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.

Lục Lẫm nghi ngờ nhìn hắn, hỏi thẳng: "Mày lại gây ra chuyện thất đức gì rồi?"

Lục Trạch cảm thấy như có mấy mũi tên xuyên thẳng vào tim, hình tượng của hắn trong lòng anh cả lúc nào cũng tệ hại thế này sao? Thật sự quá đau lòng.

Hắn nhìn Lục Lẫm với ánh mắt oán trách, giọng đầy tủi thân: "Anh cả, sao anh có thể nói thế được chứ? Tấm lòng của em đối với anh trời đất chứng giám, hoàn toàn không có chút ý xấu nào cả."

"Mới không phải thế, anh cả em bảo anh nhé, lúc nãy anh hai ưm ưm ưm..."

Lời Lục Uyển Uyển còn chưa nói hết đã bị Lục Trạch nhanh tay bịt miệng lôi ra ngoài.

"Anh cả, lúc nãy không có chuyện gì xảy ra đâu, anh cứ ngồi một lát nhé, em với em gái có chuyện cần nói."

Lục Uyển Uyển đưa mắt cầu cứu: Chị dâu cứu em!

Cố Minh Nguyệt lên tiếng: "Có chuyện gì thì cứ nói ở đây đi, chẳng lẽ bọn tôi là người ngoài à?"

Cô nhìn Lục Trạch đầy ẩn ý, thầm nghĩ nhóc con, có bản lĩnh thì nói lại câu vừa nãy trước mặt Lục Lẫm xem nào.

Lục Trạch đương nhiên không dám, cho hắn mười nghìn lá gan cũng chẳng dám, ai mà dám vuốt râu hùm chứ.

Nhân lúc hắn lơ là Lục Uyển Uyển vùng thoát ra, chạy biến đến trước mặt Cố Minh Nguyệt, khoác tay cô rồi kể lại đầu đuôi câu chuyện vừa nãy.

Lục Lẫm ghét nhất là kẻ không biết tôn ti trật tự, Cố Minh Nguyệt dù sao cũng là vị hôn thê trên danh nghĩa của anh. Trước mặt người nhà hay người ngoài, anh đều phải bảo vệ cô.

Chỉ một ánh mắt của anh, lông tóc toàn thân Lục Trạch dựng đứng cả lên, cả người căng cứng, bông hoa trong túi cũng bị hắn nhân cơ hội ném vào góc tường.

Thấy Lục Trạch cứ lảng tránh ánh mắt mình, Lục Lẫm quay sang chào hỏi Lục Cần Đức đang đứng xem kịch vui.

Lục Cần Đức cười hà hà: "Mấy ngày không gặp, tinh thần Tiểu Lẫm tốt lên nhiều đấy."

Nhìn thấy con khỉ nghịch ngợm nhà mình bị Lục Lẫm "trấn áp" dưới Ngũ Hành Sơn, Lục Cần Đức vui mừng khôn xiết.

Thằng nhóc này từ bé đã trèo tường lật ngói, xuống sông bắt cá, không nơi nào là không dám đi, chỉ khi đứng trước mặt Lục Lẫm mới chịu ngoan ngoãn.

"Cô bé này là Minh Nguyệt phải không?"

Lục Lẫm giới thiệu Lục Cần Đức với Cố Minh Nguyệt: "Đây là chú Đức."

Cố Minh Nguyệt hiểu ý, mỉm cười dịu dàng: "Cháu chào chú Đức ạ, cháu là Cố Minh Nguyệt, chú cứ gọi cháu là Minh Nguyệt là được ạ."

Lục Cần Đức đưa món quà đã chuẩn bị sẵn cho cô: "Đây là chút lòng thành của chú và thím, thím con đi họp lát nữa sẽ qua ngay."

Cố Minh Nguyệt nhìn sang Lục Lẫm, thấy anh khẽ gật đầu mới yên tâm nhận lấy. Không biết chú tặng gì mà nặng tay phết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!