Chương 12: Có chút không tin

Sống chung dưới một mái nhà, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện, Lục Lẫm thầm nghĩ.

Anh cũng có nhà riêng ở chỗ khác, anh đang cân nhắc xem có nên chuyển qua đó sống không.

Chuyện này Lục Lẫm chỉ dám nghĩ trong lòng chứ nếu nói ra trước mặt mọi người thì chắc chắn sẽ bị ăn mắng một trận tơi bời.

Đồng chí Lục vốn quả cảm xông pha nơi chiến trường, vậy mà lúc này lại trở nên hoang mang, không biết phải lựa chọn thế nào.

Cố Minh Nguyệt thử hết một lượt quần áo, Hạ Tuệ Anh nhìn mà gật đầu lia lịa, bộ nào cũng rất hợp với cô.

Lục Uyển Uyển cũng vui vẻ khoe chiến tích của mình, lần này đi theo cô bé cũng mua được mấy chiếc váy.

Hạ Tuệ Anh cảm thấy từ khi cháu gái chơi với Minh Nguyệt, gu thẩm mỹ cũng được nâng cao hẳn, ăn mặc trông tây hơn nhiều.

Tuy thời đại này không nên quá phô trương nhưng cách ăn mặc cũng là bộ mặt của một người khi ra ngoài xã hội.

Lục Lẫm nhìn được vài phút rồi trốn vào trong phòng đọc sách, cố gắng để bản thân chìm đắm vào thế giới trong trang sách.

"Anh cả, sao anh không ra xem em với chị dâu biểu diễn thời trang!"

Lục Uyển Uyển nhìn ông anh trai với ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Lục Lẫm lật một trang sách, nói bâng quơ: "Có gì mà xem cũng đâu phải chưa từng thấy hai đứa bao giờ."

Lục Uyển Uyển chống nạnh: "Thế mà giống nhau được à? Anh mà cứ thế này thì bao giờ chị Minh Nguyệt mới thành chị dâu thật của em được."

Lục Uyển Uyển cảm thấy mình đúng là nhọc lòng hết sức.

Lục Lẫm thở dài, gập sách lại, quay người nhìn cô bé: "Đã bảo là anh với Cố Minh Nguyệt không thể nào, sau này em cứ gọi cô ấy là chị đi."

Lục Uyển Uyển trố mắt nhìn anh, ánh mắt tràn ngập sự lên án:

"Cả cái đại viện này đều biết chị Minh Nguyệt là vợ chưa cưới của anh rồi, anh mà không thừa nhận thì chính là giở trò lưu manh đấy, em đi mách ông bà nội phân xử cho xem."

Lục Lẫm: Cố Minh Nguyệt có sức hút lớn thế sao?

Con bé này mới quen người ta được mấy ngày mà đã dám "đại nghĩa diệt thân" rồi, cứ đà này thì loạn mất.

Ánh mắt Lục Uyển Uyển dừng lại trên chiếc xe lăn, cô bé nhoẻn miệng cười: "Anh cả không nói gì thì em coi như anh đồng ý rồi nhé."

Dứt lời, cô bé dùng cả hai tay đẩy mạnh xe lăn đưa anh trai ra ngoài.

Lục Lẫm còn chưa kịp phản ứng thì đã bị em gái đẩy đi.

Bao nhiêu sức lực nó dồn hết lên người anh rồi, Lục Lẫm đành dựa lưng vào xe lăn, mặc kệ cô bé sắp xếp.

Khi họ ra đến nơi thì Cố Minh Nguyệt vừa hay thay xong chiếc váy đỏ.

Cô gái diện chiếc váy ôm sát, sắc đỏ rực rỡ càng tôn lên làn da trắng như tuyết khiến người ta không thể rời mắt.

"Anh cả đúng là có phúc thật đấy."

Lục Uyển Uyển hâm mộ ôm chầm lấy Cố Minh Nguyệt cọ cọ.

Thay đồ xong, Cố Minh Nguyệt cũng gia nhập hàng ghế khán giả.

Lục Uyển Uyển còn đặc biệt làm một cuốn sổ ghi điểm để chọn ra bộ đồ hợp với mình nhất.

Buổi chiều khi vợ chồng Lục Cần Minh đi làm về, nhìn thấy quần áo mới của con gái liền giơ ngón cái lên khen ngợi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!