Chương 10: Đối đầu với chị em họ Chu

"Hứ, cô bớt lừa người đi, cái dạng như Lục Lẫm thì ai mà thèm thích?"

Biết rõ nội tình nên Chu Hiểu Hồng lập tức đứng ra bênh vực chị họ.

Ả đưa mắt đánh giá Cố Minh Nguyệt từ đầu đến chân: "Đây chính là vị hôn thê mà các người tìm về đấy à? Từ cái xó xỉnh nào chui ra thế? Tôi thấy còn chẳng bằng bà thím nấu cơm nhà tôi nữa."

Sự chế giễu trong mắt ả ta gần như tràn ra ngoài, vẻ bề trên nồng nặc phả vào mặt người khác.

Cố Minh Nguyệt xoay xoay ngón tay, rất muốn tặng cho ả một cái bạt tai để ả biết thế nào là lễ độ.

Từ quê lên thì làm sao? Từ quê lên cũng đâu có ăn gạo nhà ả, uống nước nhà ả.

Ả dựa vào cái gì mà chỉ tay vào mặt người khác chửi bới?

"Cô nói ai là bà thím đấy?" Cố Minh Nguyệt hỏi ngược lại.

"Bà thím nói cô đấy."

Nói xong Chu Hiểu Hồng mới nhận ra mình bị hớ, tức tối cắn chặt môi dưới.

"Ha ha ha ha Chu Hiểu Hồng, cậu đúng là đồ ngốc."

Lục Uyển Uyển bị chọc cười ngặt nghẽo.

Tiếng cười của cô bé thu hút sự chú ý của rất nhiều người qua đường, nhìn thấy hai bên đang giương cung bạt kiếm, ai nấy đều biết sắp có kịch hay để xem.

Từng người một dần dừng bước, ánh mắt tò mò không ngừng hướng về phía này.

Cảm nhận được ánh mắt khác thường của mọi người, Chu Hiểu Thanh khẽ giật áo cô em họ.

Ả quay sang Cố Minh Nguyệt cười nhạt: "Xin lỗi nhé, em họ tôi tính tình thẳng thắn, có gì nói nấy, mong cô đừng để bụng."

Cố Minh Nguyệt cười khẩy: "Thế nếu tôi cứ để bụng thì sao?"

Nụ cười trên mặt Chu Hiểu Thanh cứng đờ, ả không ngờ lại có người chẳng nể nang gì như vậy.

Cùng sống trong một đại viện, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, có cần thiết phải làm đến mức tuyệt tình thế không?

Chẳng qua cũng chỉ là hôn thê của Lục Lẫm thôi đã phải là vợ chính thức đâu mà tưởng mình có chỗ dựa thật chắc.

Em họ nói cũng chẳng sai, đúng là dân tỉnh lẻ, lúc nào cũng mang theo cái vẻ hẹp hòi.

Đối với lai lịch của Cố Minh Nguyệt, hai chị em họ Chu đã có định kiến từ trước. Nhìn bộ quần áo cũ kỹ trên người cô, họ mặc định Cố Minh Nguyệt là cô gái quê mùa đến từ vùng nông thôn xa xôi hẻo lánh.

Thế nên khi đối mặt với Cố Minh Nguyệt, họ luôn giữ thái độ hống hách, ra lệnh.

"Chu Hiểu Thanh, cô còn dám lượn lờ trước mặt tôi à, có tin lần sau cứ gặp cô lần nào là tôi đánh lần đó không?"

Lục Uyển Uyển xắn tay áo lên, giơ nắm đấm to như bao cát ra dọa.

Dường như nhớ lại chuyện gì đó đáng sợ, sắc mặt Chu Hiểu Thanh hơi méo mó.

Khóe miệng ả gượng gạo nhếch lên: "Em Uyển Uyển hiểu lầm rồi, bọn chị còn phải đi chỗ khác nên đi trước đây."

Nhìn theo bóng lưng hai chị em họ, Lục Uyển Uyển vẫn còn khua tay múa chân làm đủ các động tác đe dọa.

"Đúng là xui xẻo, biết thế trước khi ra đường xem hoàng đạo cho rồi."

Từ cuộc đối thoại vừa rồi, Cố Minh Nguyệt đã biết tên của hai chị em kia, hóa ra đó chính là Chu Hiểu Thanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!