"Nếu mày không muốn xuống nông thôn thì đi chết đi!"
Câu nói cay nghiệt ấy cứ văng vẳng bên tai khiến đầu Cố Minh Nguyệt đau như búa bổ.
Từng giọt máu rơi tí tách xuống sàn nhà tạo nên âm thanh "lộp độp" khô khốc, ánh mắt Cố Minh Nguyệt mơ màng nhưng cô vẫn cắn chặt đầu lưỡi để ép bản thân phải tỉnh táo.
Cơn đau nhức nhối truyền đến từ cổ tay, Cố Minh Nguyệt cố gắng gượng dậy với lấy chiếc khăn mặt ở gần đó để băng bó vết thương rồi lảo đảo bước ra khỏi phòng.
Phòng khách trống trải không một bóng người nên cô lần theo ký ức tìm đến hộp thuốc để cầm máu. Phải giữ được cái mạng nhỏ này thì mới có thời gian phân tích tình hình trước mắt.
Không ngờ một người làm công ăn lương ở thế kỷ 21 như cô cũng bắt kịp trào lưu thời đại mà xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại lại còn trở thành nữ phụ làm vật hy sinh mờ nhạt trong đó.
Nguyên chủ trùng tên trùng họ với cô cũng tên là Cố Minh Nguyệt là người Thượng Hải gốc và gia đình làm kinh doanh.
Vào cái thời đại mà thu nhập bình quân đầu người chỉ vài chục đồng thì tổng tài sản của nhà họ Cố đã lên tới hàng triệu.
Điều này bắt nguồn từ nền tảng vững chắc của gia tộc, bởi từ thế kỷ mười chín, tổ tiên nhà họ Cố đã kinh doanh thực nghiệp rồi ngày càng mở rộng quy mô khiến gia sản tích lũy ngày một nhiều.
Đến đời cha Cố thì tài sản đã nhiều đến mức không đếm xuể.
Chính vì lẽ đó mà nhà họ Cố bị liệt vào danh sách tư bản. Để tránh tai kiếp sắp ập đến, người nhà họ Cố quyết định cả gia đình sẽ di cư sang Hương Cảng.
Là con gái duy nhất trong nhà, lẽ ra nguyên chủ có thể tận hưởng cuộc sống được nâng niu chiều chuộng nhưng đáng tiếc cô lại có một đôi cha mẹ ích kỷ tư lợi.
Họ chỉ xem cô như bàn đạp để leo lên quyền lực và nuôi dạy cô theo tiêu chuẩn của những đóa hoa dây leo sống bám vào hào môn.
Khi cần đến thì nguyên chủ là cô con gái rượu được yêu thương hết mực còn khi hết giá trị lợi dụng thì cô lại trở thành gánh nặng cản trở con đường đi đến cuộc sống tươi đẹp của họ.
Trước thực tế phũ phàng, nhà họ Cố chỉ giành được ba tấm vé thông hành đến Hương Cảng nên nguyên chủ trở thành người bị bỏ lại.
Trong nguyên tác, sau khi bị gia đình vứt bỏ thì nguyên chủ chỉ còn cách xuống nông thôn để tìm đường sống.
Từ một đại tiểu thư mười ngón tay không dính nước xuân, cô phải bán mạng làm việc ở nông thôn để kiếm công điểm nuôi thân, trong khi gia đình đang ăn sung mặc sướng ở Hương Cảng xa xôi chẳng hề đoái hoài đến sự sống chết của cô.
Nguyên chủ dần mất đi hy vọng vào gia đình trong những lần mòn mỏi chờ đợi. Số phận cũng chẳng hề mỉm cười với cô gái đáng thương này khi nhan sắc nổi bật lại trở thành mục tiêu cho kẻ khác quấy rối.
Để tránh né những kẻ xấu xa đó, nguyên chủ lỡ chân ngã xuống vách núi đến mức thi thể không còn nguyên vẹn, cho đến lúc chết cũng chẳng thể gặp lại người thân một lần.
Khi đọc đến đoạn này, Cố Minh Nguyệt vô cùng phẫn nộ bởi nguyên chủ chẳng có lỗi lầm gì cả, cái sai nằm ở những người thân ích kỷ và cái sai nằm ở thời đại bất công này.
Thời điểm hiện tại chính là lúc nguyên chủ không muốn xuống nông thôn nên trong những lời mắng chửi ác độc của cha mẹ, cô ấy đã dùng một con dao nhỏ để kết thúc sinh mệnh của mình.
Cố Minh Nguyệt chạm tay vào vết thương ở cổ tay và thầm thề rằng đã thay thế thân phận của nguyên chủ thì nhất định cô sẽ không đi vào vết xe đổ ấy nữa.
Vết thương được băng bó sơ sài nhanh chóng rỉ máu, Cố Minh Nguyệt nhận thấy cứ thế này thì không ổn nên quyết định đến bệnh viện kiểm tra.
Trong lúc vội vàng ra cửa, cô không chú ý tới việc máu tươi chạm vào chiếc vòng tay khiến nó lóe lên một tia sáng đỏ.
Vị trí nhà họ Cố rất đắc địa nên khoảng cách đến bệnh viện không xa, Cố Minh Nguyệt đã đến nơi trước khi mất đi ý thức.
Y tá nhìn thấy gương mặt trắng bệch dọa người của cô liền vội vàng đỡ lấy người để xử lý vết thương.
"Mấy cô gái trẻ các cô cứ hễ gặp chút chuyện là đòi sống đòi chết, đây là cách làm ngu ngốc nhất đấy. Con người ta chỉ cần còn sống thì chưa biết ai sẽ cười ai đâu."
Bác sĩ xử lý vết thương là một người phụ nữ trung niên, nhìn thấy vết cắt trên cổ tay cô gái nhỏ thì tưởng là cô bị tổn thương tình cảm nên không kìm được mà khuyên giải đôi câu.
Khuôn mặt tái nhợt của Cố Minh Nguyệt nở một nụ cười yếu ớt, đáp: "Bác sĩ nói phải ạ."
May mà cô đã kịp thời cầm máu ở nhà, nếu không thì có đến được bệnh viện cũng vô phương cứu chữa. Bác sĩ kê thêm cho cô vài thang thuốc bổ khí huyết và dặn dò cô về nhà ăn uống tẩm bổ nhiều hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!