Chương 7: Tiệc sinh nhật

Cuối cùng bữa cơm cũng kết thúc. Thời gian kết quả thi được công bố cũng đã đến. Hàn Tiểu Tịch ở lại xem xong mới ra về.

Kết quả không ngoài dự đoán, Hạ Thiên Vũ đạt được số điểm cao nhất, còn cô ở vị trí thứ hai.

Với thứ tự trên bảng xếp hạng như vậy, cô và anh lại học cùng lớp với nhau.

Bầu không khí của tháng 9 thật mát mẻ, những cơn gió thoang thoảng khiến con người ta cảm thấy thật thư thái. Ngày đầu đến trường, Hạ Thiên Vũ đạp xe đưa cô đi. Nhớ lại hai lần trước, một mình cô sẽ cảm thấy cô đơn, anh không đành lòng.

Vì là buổi học đầu tiên, nhà trường vẫn chưa phát đồng phục, thế nên, học sinh mới sẽ được mặc đồ tự do.

Không hẹn trước, cô một người mặc chiếc áo sơ mi tím dáng oversize, cùng chiếc quần thô màu vàng nâu. Còn anh, mặc một chiếc áo sơ mi trắng, phối với một chiếc quần cùng màu với quần của cô.

Nhìn hai người như mặc đồ đôi vậy. Khuôn mặt cô được đánh một lớp son nhẹ, làn da trắng, xinh đẹp động lòng người. Còn anh, vẫn sắc mặt lạnh lùng, ngũ quan tinh tế, đẹp trai như mấy tiểu thịt tươi vậy.

Hai người đi cùng nhau dưới ánh nắng nhẹ nhàng, trông như một cặp tình nhân đang nắm tay nhau đi dạo vậy.

Vào đến lớp, vẫn như thói quen cũ, anh và cô ngồi cùng nhau, bên cạnh chiếc cửa sổ nhỏ.

Tiết đầu tiên là thời gian dành cho haocj sinh và giáo viên chủ nhiệm lớp làm quen và giới thiệu. Năm nay, chủ nhiệm lớp 10

-A là thầy dạy Văn, tên Quý Hải Thành. Nổi tiếng với biệt danh Thành biến thái, vì sựu biến thái trong việc gia bài tập về nhà. Tuy nhiên, ông lại rất có kinh nghiệm trong việc dẫn lớp, luôn luôn đứng đầu trường, và có chất lượng học sinh tuyệt vời.

Ngày đầu đến lớp, thời gian trôi khá nhanh, cô lại làm quen được với nhiều bạn mới.

- -----------

Nồng nàn hoa sữa lúc thu sang, buổi tối, Hạ Thiên Vũ ngồi bên cửa sổ, thưởng thức hương hoa sữa, lòng thầm nghĩ: Sắp đến sinh nhật Tiểu Tịch rồi!

Chớp mắt đã một tuần trôi qua, về cơ bản cô và anh học tập bình thường, lúc đi, khi về cả hai đều cùng nhau như hình với bóng. Cảnh tượng buổi chiều, bóng dáng hai người, một nam một nữ ở độ tuổi thiếu niên đẹp nhất cùng ngồi trên một chiếc xe đạp, ánh nắng bao trùm lên khiến người ta nhìn vào thấy được sự tươi trẻ, kinh diễm.

Vừa đạp xe, anh vừa nói:

"Tiểu Tịch, tối nay sang nhà tôi ăn cơm nhé?"

"Ừm, hôm nay có việc gì sao?" cô hỏi.

"Đúng vậy, có việc rất quan trọng." Môi anh khẽ cong lên, tạo thành một nụ cười đẹp động lòng người.

Hàn Tiểu Tịch đúng giờ hẹn liền đến nhà anh, cô mặc một chiếc váy màu trắng, mái tóc buông xõa tự do, trông cô xinh đẹp theo kiểu thuần khiết, trong sáng.

Thấy cửa không mở, cô liền bước vào, trong nhà lại chẳng có ai, chỉ thấy một tờ giấy nhỏ, cô cầm lên. Chữ trong đó là của Hạ Thiên Vũ, có ghi: Hoa viên phía sau.

Cô đã quen với cách nói ngắn gọn của anh, nên có thể hiẻu được ngay.

Cô vô thức cất mảnh giấy vào trong túi, rồi tiến về phía hoa viên.

Vừa đẩu cửa bước ra, một tiếng pháo giấy nổ lên, khiến cô giật mình. Chưa kịp định thần lại, thì bài hát Happy birthday được ngân vang. Khi đã xác nhận được chuyện gì đang sảy ra, cô chợt thấy ấm lòng.

Từ đằng phía sau bước đến, trên tay anh cầm một chiếc bánh gato, đi về phía cô. Anh nói:

"Sinh nhật vui vẻ, Tiểu Tịch! "

Rồi Hạ Di Tâm và Diệp Linh Hồng đồng thanh nói:

"Tiểu Tịch! Chúc mừng sinh nhật. "

Đúng vậy, hôm nay là sinh nhật cô. Từ sau khi mẹ mất, cô cũng không còn tổ chức nữa. Vì vậy, cô đã sớm quên đi ngày này rồi. Chỉ là mọi năm, anh vẫn luôn bên cạnh cô, chúc sinh nhật cô. Năm nay, còn tổ chức sinh nhật cho cô nữa. Cô cảm động, bầu mắt nóng lên, giọt lệ khẽ rơi xuống.

Thấy cô khóc, anh cuống lên, nhưng Diệp Linh Hồng đã trấn tĩnh anh bằng một ánh mắt, sau nói cười, nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!