Chương 44: Anh nhớ em!

Sau 6 tiếng đồng hồ, cuối cùng máy bay cũng hạ cánh. Cô bước ra khỏi sân bay, nhìn ngắm bầu trời trong xanh, tất cả mọi thứ ở đây thật xa lạ.

Cô kéo chiếc vali nhỏ, bắt một chiếc taxi gần đó, sử dụng tiếng Anh, thông thạo nói địa điểm cô muốn đến.

Trước khi sang đây, cô đã nói qua về chuyện nhà ở với Diệp Linh Hồng, khi đó, bà vừa nghe xong, ánh mắt đã sáng lên như đèn ô tô. Bà nói với cô:

"Tiểu Tịch à, nếu cháu không chê, thì có thể đến căn nhà nhỏ của cô sống tạm đi. Trước đây cô thường phải sang Pháp nên có mua một căn nhà cũng không lớn lắm."

Lúc đó cô còn hơi ngại ngùng, dù sao thì bà cũng cho cô quá nhiều rồi, cô nói:

"Con cảm ơn dì, nhưng con không muốn phiền dì thêm đâu ạ. Con có thể thuê ký túc xá cũng được ạ."

Bà xua xua tay, giọng nói nhẹ nhàng:

"Phiền là phiền thế nào. Căn nhà đó cũng nhỏ thôi, nếu cháu ngại, vậy thì dì vẫn thu tiền nhà như bình thường nhé. Coi như là cháu thuê nhà của cô đi."

Cô suy nghĩ một chút, cảm thấy như vậy cũng ổn, tiền bạc sòng phẳng như vậy cô cũng không cảm thấy ngại nữa, cô mỉm cười:

"Dạ vậy con cảm ơn dì."

"Nơi đó cũng khá gần trường Đại học Paris

-Dauphine. Cũng thuận tiện cho con về việc đi lại."

Lúc bà mua căn nhà đó, còn chê nó quá nhỏ, nhưng lại khá gần với nơi bà công tác, vì vậy mới miễn cưỡng mua nó. Không ngờ rằng sau này lại có việc dùng đến, cũng coi như là ích.

Ngồi xe khoảng 30 phút cũng tới nơi. Trước mặt cô đúng là một căn nhà không lớn lắm, nhưng trông khá trang nhã, xinh đẹp. Còn có một khoảng sân nhỏ trước cửa, cỏ xanh mượt như vẫn thường được chăm sóc. Đây là do Diệp Linh Hồng thuê người đến làm trước khi cô sang đây. Đối với bà, nơi con dâu tương lai ở phải tốt mới được.

Mở cửa bước vào, căn nhà này rộng khoảng 30m2 trong nhỏ nhắn xinh xắn, nội thất cũng khá là đầy đủ, cả căn nhà không nhiễm một hạt bụi. Chỉ là, chắc do bà ở đây cũng không lâu lắm, nên chưa sơn tường, vẫn chỉ là màu trắng tinh khiết.

Còn khoảng 2 tuần nữa mới phải nhập học, thời gian này cô sẽ dùng để trang trí căn nhà.

Ngồi máy bay 6 tiếng đồng, cả cơ thể cô đã mệt rã rời. Ăn nhanh bát mỳ, tắm rửa thay quần áo rồi leo lên giường luôn. Cô cầm điện thoại, gọi cho anh. Điện thoại vừa được kết nối, đầu dây bên kia đã nhấc máy, sau đó, một giọng nói trầm ấm vang lên:

"Chưa ngủ?"

Cô mỉm cười:

"Chưa, định đi ngủ rồi nhưng nhớ ra chưa gọi cho anh."

Cô nghe có tiếng cười khẽ ở bên kia:

"Vậy là tại anh à?"

Cô gật đầu, đáp:

"Đúng vậy. Tại người nào đó cứ xuất hiện trong đầu em, khiến em không muốn nhớ cũng không được."

Bên kia im lặng, cô có thể nghe thấy tiếng thở của anh, sau đó, giọng nói của anh lại vang lên:

"Anh nhớ em."

Cô nghĩ anh sẽ chẳng nói mấy lời để bộc lộ cảm xúc như vậy, dù cách xa nhau, rất xa, cô vẫn có thể tưởng tượng ra, mặt anh chắc chắn đang đỏ ửng lên rồi.

Cô cười, giọng nói ngọt ngào:

"Em cũng nhớ anh. Bao giờ anh sang Mỹ?"

"Tuần sau. Khi nào rảnh anh sẽ tới thăm em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!