Sau khi ăn cơm xong, Hoàng Bạch Phong và Lục Tuyết Nhi ra về trước. Hạ Thiên Vũ ở lại cùng cô. Hai người phụ dì Lâm dọn dẹp bàn ăn, rồi ra hoa viên sau nhà cô ngồi. Mặc dù là giữa trưa, nhưng nắng không quá gắt, đôi khi còn có một vài cơn gió mát mẻ thoảng qua.
Anh ngồi dưới bóng cây, bên cạnh là chiếc bàn tròn màu trắng, cô hai tay bưng hai tách trà đi tới, vừa đúng lúc bắt gặp anh đang nhắm mắt lại, ánh nắng chiếu lên sườn mặt anh, làn gió nhẹ khiến tóc anh hơi bay bay. Ôi trông thật giống mấy minh tinh trong phim quá a.
Như nhận ra có người đang nhìn mình, anh mở mắt ra, nhìn về phía cô. Cô đang chìm trong hìn ảnh đẹp đẽ ban nãy liền bừng tỉnh, cô cười cười, nhận ra mặt mình đang nóng lên, cô nói:
"Hồng trà được chứ?"
Anh gật đầu:
"Ừm."
Cô đi đến bên anh, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, đặt hai tách trà xuống bàn. Cô vươn vai người, mỉm cười cảm thán:
"Thời tiết hôm nay thật dễ chịu!"
"Ừm"
"A đúng rồi, trưa nay cậu không về, dì Diệp biết chứ?"
"Không, bà ấy không ở nhà."
"À…" Cô như đang định nói gì đó, liền bị anh cắt lời:
"Tại sao bị đánh?"
Cô ngẩn người, cô cứ nghĩ anh sẽ không hỏi chuyện này. Sau đó, cô xịu mặt xuống, giọng nói đầy oán thán:
"Thì nhờ phúc của Hàn đại tiểu thư và Hàn phu nhân đó thôi."
"Hai người họ đánh mà cậu không biết đường đánh lại sao? Tối hôm trước chẳng phải đã tát cho Hàn Đồng Tư sưng mặt lên rồi."
"Nếu là hai người đó thì quá dễ dàng rồi, lần này họ chỉ là gián tiếp thôi."
"Ba cậu?"
"Binggo, nói đúng rồi, thế mới khó xử. Haiz, thực ra mình cũng không để tâm đâu, nguyên nhân vẫn là do hai người kia, nếu có muốn trả lại, thì đương nhiên phải khiến họ trả giá gấp bội chứ. Tạm nhẫn nhịn chờ thời cơ thôi."
Cô nhấp một ngụm trà, vị trà ngọt ngọt đắng đắng nhanh chóng lan tỏa trong miệng cô, cô nói tiếp:
"Hơn nữa, bây giờ ba mình đang tin tưởng bà ta tuyệt đối, cho dù mình có nói về chuyện kia, ông ấy cũng không tin."
Anh tán thành:
"Đúng vậy. Phải chịu vất vả rồi."
Cô không nói gì, chỉ cười cười, nhìn về một nơi nào đó, xa xăm, trầm tư. Đúng lúc đó, nghe thấy tiếng bước chân, dì Lâm đi nhanh đến chỗ họ, nói:
"Tiểu Tịch, ông chủ trở về rồi, còn cả hai người kia nữa. Cháu về phòng đi."
Thu lại tầm mắt, cô cười:
"Vâng ạ."
Cô quay sang nhìn anh:
"Thật ngại quá, mình phải về phòng, mình cũng chẳng muốn gặp họ nên không tiễn cậu về được rồi."
Anh nhìn cô như cười như không:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!