Ngoại truyện 8: Lục Tuyết Nhi – Hoàng Bạch Phong
Vào một ngày đẹp trời tháng chín, tôi bước chân lên kiệu hoa trở thành vợ người ta, ừm… đúng hơn là nhị thiếu phu nhân nhà họ Hoàng, là người vợ hợp pháp của Hoàng Bạch Phong.
Trong ngày trọng đại đó, đương nhiên chúng tôi đều mời những người thân thiết tới để làm chứng cho ngày đáng nhớ nhất đời này rồi.
Nhớ ngày cưới của Tiểu Tịch, cậu ấy tung hoa, tôi bắt được. Nhưng khi ấy cứ nghĩ hoa cưới đó để cho đẹp thôi, bởi vì khi ấy tôi còn chưa thoát khỏi ám ảnh của mối tình với Cố Tĩnh. Thế mà không ngờ tới, bây giờ cũng tới lượt tôi trở thành vợ người ta luôn.
Đêm động phòng thì… ừm kịch liệt, kịch liệt đến mức sập cả giường.
À phải kể tới trước đó. Khi tôi mới vào phòng, mấy câu hỏi vớ vẩn ở ngoài rất dễ, Hoàng Bạch Phong chưa tới mười phút đã vào được rồi. Lúc ấy tôi còn nghĩ: "Ồ đám bạn này dễ dàng bỏ qua từ khi nào vậy?"
Nhưng tôi đã vui mừng quá sớm, Hoàng Bạch Phong đã ngà ngà say, khi vừa vào phòng, tôi phải đỡ lấy anh, nhưng chưa đi được mấy bước. Một lực mạnh kéo tôi về phía sau, còn chưa kịp nói chuyện thì trước mắt đã tối sầm, xúc cảm mềm mại ướt át trên môi khiến cho dây thần kinh căng thẳng của tôi được buông lỏng.
Ừm, tấm thân xử nữ hai mươi lăm năm cuối cùng cũng có người lấy rồi!
Bàn tay của Hoàng Bạch Phong lần ra sau lưng tôi, kéo chiếc khóa xuống. Rồi lại di chuyển ra phía trước, dịch lên trên, khẽ vuốt ve vòng eo của tôi. Vừa hôn vừa trêu đùa khiến tâm trí của tâm dần tan rã.
Nhưng đúng lúc tôi đánh mất ý thức thì cửa phòng bỗng bật mở, một đống người lập tức bổ nhào vào trong phòng, nằm đè lên nhau. Nhìn cảnh tượng này, cho dù tôi có đang động tình đến mức nào thì cũng biến mất sau đầu luôn. Bởi vì lúc này, tôi chỉ biết nằm dưới đất ôm bụng cười mà thôi.
Sau khi đám người Tiểu Tịch, Thiên Vũ, Vân Ca, Freya bị đuổi ra ngoài, tôi vẫn không yên tâm. Chính vì vậy mà hai vợ chồng quyết định đi tắm trước.
Nhưng vào phòng tắm rồi thì cả hai lại không kìm lòng được mà ve vãn lẫn nhau. Cuối cùng, chẳng đứa nào chịu nổi.
Lần đầu tiên đau đến chết lặng của tôi là dưới vòi hoa sen, lưng áp vào gạch men lạnh lẽo màu trắng sứ, phía trước là cơ thể nóng bỏng của ông xã.
Sau khi kết thúc, Hoàng Bạch Phong còn thì thầm bên tai tôi: "Bà xã, từ giờ sáng nào anh cũng chạy bộ cùng em, tan làm sẽ cùng em tập luyện, tối đến sẽ tập thể dục cùng em."
Tôi nhớ, khi ấy tôi đã đá một cú vào giữa hai chân của anh.
Bây giờ nghĩ lại thấy mình đúng là không biết suy nghĩ. Nhỡ đá hỏng vậy nửa đời sau tính phúc của tôi sẽ thế nào đây?
Nhưng mà khi cả hai nằm lên giường rồi, lửa tình ban nãy lại một lần nữa nhen nhóm trong tâm trí. Hai cơ thể một lần nữa giao hòa với nhau. Cơ mà, đến đoạn cao trào, "ầm" một tiếng, chiếc giường nhìn như rất chắc chắn lại sập xuống. Sau đó, một tràng cười lớn từ ngoài cửa phòng truyền tới.
Tôi phải công nhận một điều, đừng bao giờ làm tình vào đêm động phòng, đặc biệt là khi không biết ngoài cửa có ai không.
Và, đừng bao giờ để bạn bè đi sắm đồ cưới cùng mình.
Sáng ngày hôm sau, tôi nằm lì trong phòng không dám ra ngoài.
Mặt mũi đâu mà gặp người khác.
Bởi vì ba mẹ chồng tôi cũng đứng nghe trộm ngoài cửa, đúng hơn, là cũng tham gia vào việc phá đêm tân hôn.
***
Cuộc sống tân hôn ngọt ngào dần trôi qua, tôi và anh ấy đi du lịch ở rất nhiều nơi. Công việc tạm thời đều bỏ qua hết, thời gian này có lẽ là kỷ niệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi từ trước tới giờ.
Và tôi tin, chỉ cần có anh ấy, ngọt ngào, hạnh phúc là hương vị cuộc sống nửa đời còn lại của tôi.
Đêm Thất Tịch, anh ấy gặp tai nạn máy bay, ba ngày ròng không tìm được tung tích. Khi nghe tin đó đã là sáng ngày hôm sau, lúc ấy tôi đang ăn sáng. Cũng không biết cố ý hay vô tình mà tôi lại mở TV nghe thời sự. Trên đó đưa tin, một chiếc phi cơ gặp nạn, tôi hốt hoảng đi tới nhà ba mẹ anh ấy, sau đó lại như người mất đi lý trí đòi đến eo biển đó để tìm anh.
Nhưng ba mẹ anh ấy không đồng ý, nói rằng anh ấy sẽ không có chuyện gì. Tôi phải ở nhà vì tôi là người anh ấy cần nhất, tôi phải kiên cường để còn chăm sóc anh ấy. Khi đó tôi mới bừng tỉnh, trầm mặc làm việc, trầm mặc ăn cơm, hầu như trong ba ngày đó, tôi không nói một câu nào.
Cứ im lặng như thế, tôi lại ngồi ngẩn ngơ suy nghĩ.
Anh ấy nói: "Tiểu Tuyết Nhi, lần này là anh nghiêm túc."
Anh ấy nói: "Anh thích em thật mà, anh đang rất nghiêm túc với mối quan hệ của chúng ta. Anh cũng đã hai mươi lăm tuổi rồi, ba mẹ anh đang giục anh rước một nàng dâu về cho họ. Mà anh tin chắc, em là người phù hợp nhất với vai trò vợ của anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!