Ngoại truyện 7:
Quen nhau từ rất lâu rồi, vậy mà hiện tại tôi mới nhận ra, mình chẳng hiểu gì về Hoàng Bạch Phong cả.
Tôi cứ nghĩ, sau khi nghe những lời nói tuyệt tình kia của mình, anh ta sẽ buông bỏ. Bởi vì cũng chẳng phải là nghiêm túc gì cho cam.
Nhưng, sai rồi! Mọi chuyện đều không như tôi nghĩ.
Khi tôi chạy bộ xong, thay quần áo, ăn sáng chuẩn bị đi làm rồi, thì chuông cửa đột nhiên reo lên.
Dù sao cũng đi luôn nên tôi không nhìn qua mắt mèo mà mở cửa luôn. Khi ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình, tôi sững sờ mất mấy giây, sau đó hơi tức giận nói:
"Anh đến đây làm gì nữa? Tôi nghĩ mình đã nói rõ mọi chuyện rồi."
Thế mà người nào đó như không nghe thấy lời tôi nói, cầm lấy túi xách và xấp tài liệu trên tay tồi rồi đi về phía chiếc xe đang đỗ trước cổng. Tôi nhíu mày nhìn theo, lửa giận càng bốc lên nghi ngút, đang định mở miệng mắng thì anh ta lại đột ngột quay người lại. Khoảng cách giữa hai chúng tôi đặc biệt gần, nhìn vào mắt anh ta, tôi có thể nhìn thấy hình bóng của mình. Nhưng tôi lại gần như là lập tức di chuyển tầm mắt đi nơi khác, tôi nghĩ, ban nãy chỉ là ảo giác của mình mà thôi.
Nhân lúc tôi không phòng bị, đôi môi lành lạnh liền phủ lên môi tôi, chỉ nhẹ như chuồn chuồn đại nước. Chạm nhẹ rồi rời đi, không mang theo bất kỳ dục vọng nào cả, đơn thuần là nụ hôn nhẹ nhàng giữa những đôi tình nhân mà thôi.
Khi tôi sực tỉnh lại, liền nhìn thấy nụ cười thỏa mãn của Hoàng Bạch Phong, chẳng hiểu sao mặt tôi nóng bừng. Thẹn quá hóa giận, tôi nhéo vào eo anh ta một cái rồi quát:
"Này, đừng quá đáng! Tôi thịt anh đấy!"
Hoàng Bạch Phong vô sỉ nói:
"Khi nào muốn ăn tôi thì nói trước một tiếng để tôi còn tắm rửa sạch sẽ, tôi muốn cho em thấy mùi vị tuyệt vời của tôi."
Tôi tức giận trừng mắt với anh ta. Sao quen nhau lâu vậy rồi, tôi vẫn luôn biết anh ta vô sỉ lưu manh, nhưng không ngờ là lại tới mức này.
"Được rồi, không trêu em nữa. Lên xe đi, tôi đưa em tới công ty."
Nghe được lời này của anh ta, tôi vội giở giọng cà khịa:
"Ôi, Hoàng phó tổng bận bịu công việc đến mức một tháng trời cũng không gặp mặt được, hôm nay lại rảnh rỗi đưa tôi tới công ty cơ à? Thật là khiến một nhân viên nhỏ bé như tôi đây thụ sủng nhược kinh. Thôi thôi, tôi vẫn là nên tự đi thì hơn. Nhân viên trong công ty thấy sếp lớn đưa tôi tới lại tưởng tôi dùng thủ đoạn để bám đùi anh."
Hoàng bạch Phong nhíu mày nhìn tôi, một lát sau lại cong môi lên cười cười, vẻ mặt muốn bao nhiêu gợi đòn thì có bấy nhiêu gợi đòn:
"Thì ra em giận tôi vì một tháng không gặp em?"
Bị Hoàng Bạch Phong chiếu tướng, tôi bỗng dưng cảm thấy chột dạ, ho khan hai tiếng rồi leo lên ghế phụ ngồi, sau đó ra lệnh:
"Có đi làm không? Tôi sắp muộn rồi."
Tôi vừa dứt lời thì nghe thấy tiếng cười của Hoàng Bạch Phong truyền vào, khiến tôi vừa tức vừa ngượng.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, sao tôi lại phải ngượng, chột dạ cái gì? Rõ ràng là tôi với anh ta chẳng liên quan gì mà. Đầu óc chập mạch thật rồi.
Trên đường đi, tôi kiên quyết ngậm miệng, không nói một lời nào, mặc kệ người nào đó nói nhăng nói cuội một mình.
Gần tới công ty, tôi nói dừng xe xa xa ra một chút. Tôi không muốn trở thành chủ đề bàn tán của người khác trong công ty. Thế mà Hoàng Bạch Phong lần này lại như không nghe thấy lời tôi nói, mà đỗ xe ở chỗ để xe của công ty.
Sau đó còn tỏ vẻ lịch thiệp, xuống xe mở cửa cho tôi.
Thấy anh ta theo mình lên văn phòng, tôi dừng chân, nhíu mày hỏi:
"Anh đi theo tôi làm gì?"
Hoàng Bạch Phong giơ tay xoa đầu tôi rồi nói:
"Đây là một chi nhánh của tập đoàn Tịch Vũ, đương nhiên tôi đến đây để công tác rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!