Chương 12: Nam thần và nữ thần có gian tình?!

Bước xuống xe, bầu không khí trong lành, ánh nắng vàng chiếu rọi lên bờ cát trắng, còn cả mặt biểu trong xanh đã thu hút cô ngay ánh mắt đầu tiên.

Cô tuy đã bị thu hút, nhưng, nghĩ đến biển, cô lại thấy hơi buồn lòng…

Thấy cô đứng thất thần, anh liền kéo tay cô, bước đi. Cô theo quán tính, bước theo anh. Sau đó mới quay trở lại hiện thực thì tay cô đang nằm gọn trong bàn tay của anh rồi.

Mặt cô thoáng chốc đã đỏ lên, định rút tay ra, nhưng anh lại nắm chặt hơn, anh nói:

"Đừng để bị lạc, ở đây đông người, khó mà tìm được."

Lúc này cô chỉ biết ừ ừm.

Đi đến nơi tập kết, nghe thầy cô phát biểu quy định và phổ biến lịch trình xong thì cũng đến giờ ăn trưa. Mọi hoạt động đều bắt đầu từ chiều.

Ăn trưa xong, nghỉ ngơi một lát, cuối cùng cũng đến 3 giờ chiều.

Mọi người thi nhau kéo ra bờ biển, một nhóm thì thả diều, một nhóm đánh bóng… những hoạt động, trò chơi phong phú được bày ra. Cô cũng kéo anh tham gia vào vài trò chơi. Hai người chơi đùa rất vui vẻ, nụ cười trên mặt cô cũng nhiều hơn, tươi hơn so với mọi ngày. Thấy cô như vậy, đương nhiên anh cũng vui theo, đồng ý chơi cùng cô.

Sau một buổi chiều nô đùa vui vẻ, một bữa tiệc nướng trên bờ biển được tổ chức.

Học sinh mỗi lớp ngồi quanh nhau, cùng nhau nướng đồ cùng nhau cất tiếng hát, cùng nhau vui đùa.

Cô ngồi cạnh anh, anh ngồi nướng đồ cho cô, cô không phải động tay vào việc gì hết, chỉ cần ăn ăn và ăn. Một lúc lâu sau cô mới nhận ra, trong đĩa của mình đã chứa rất nhiều đồ ăn, còn anh hình như chưa ăn được mấy thì phải. Lúc đó, cô mới ngước lên nhìn anh, mỉm cười nói:

"Nhiều quá rồi, cậu ăn đi, mình không ăn hết được chỗ này nhanh đâu."

"Ừm,"

Miệng nói như vậy, nhưng anh vẫn tiếp tục nướng đồ rồi bỏ vào đĩa của cô. Cô thấy anh không nghe mình nói, liền cầm một con tôm đã nướng chín lên, bóc vỏ đi, gọi anh:

"Hạ Thiên Vũ!"

Chỉ đợi anh quay sang, cô cầm con tôm kia, nhét vào miệng anh, rồi nói:

"Cậu đã không ăn, vậy để tôi bón cho cậu ăn."

Anh bất ngờ trước hành động và lời nói của cô, sau đó vài giây liền nuốt con tôm xuống, nở nụ cười, ghé sát vành tai cô, đứng từ một góc độ nào đó, sẽ thấy tư thế của hai người họ có chút mờ ám, sau đó anh nói:

"Vậy tôi không khách sáo nhé."

Hơi thở của anh phả lên da thịt cô, khiến cô run người. Lại nghe anh nói như vậy, cô trừng mắt với anh. Biểu tình trên mặt cô khiến nụ cười nơi khóe môi anh càng sâu hơn. Cô nhìn anh, bị nụ cười kia của anh mê hoặc, còn anh, thấy cô đang nhìn mình, anh cũng không ngại mà nhìn vào mắt cô.

Hai người nhìn nhau, khiến mọi người xung quanh nhìn thấy cảm nhận được mùi gian tình đâu đây. Các bạn học khác thì thầm với nhau:

"Thấy chưa, nữ thần với nam thần có gì đó mà. Hai người họ cứ nhìn nhau không chớp mắt như kia, chắc chắn có điều không ổn."

"Tôi cũng nghĩ vậy, mấy cậu có thấy tư thế nói chuyện của nam thần lúc nãy không? Trời ơi! Ghé sát vào tai nữ thần đấy, gần lắm…"

"Tôi cũng nhìn thấy, tôi cũng nhìn thấy. Ôi gian tình!"

"tôi không tin hai người kia không có gì mờ ám, vì hành động nào của bọn họ cũng đều rất mờ ám nha."

"…"

Sau đó, một bạn học nào đó từ lớp khác đi đến, thấy cảnh tượng trước mắt, liền chạy ra, hét lên:

"Hạ Thiên Vũ, Hàn Tiểu Tịch, hai người làm gì mà nhìn nhau kinh vậy?"

Tiếng hét rất lớn, khiến cô và anh, giật mình, quay đầu đi, cả hai cùng ho khẽ. Trông thì có vẻ bình thường, nhưng với những người khác, họ lại thấy: hai người này thật là mỗi hành động đều nhuốm mùi gian tình, tâm ý tương thông quá nha.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!