Đến trước cửa phòng anh. Cô đưa tay lên gõ, một tiếng nói lạnh lùng vang lên: "Mời vào."
Cô đẩy cửa bước vào, Hạ Thiên Vũ đang ngồi trước máy tính, bên cạnh còn có một quyển vợ, anh đang cắm cúi ghi chép. Cô hắng giọng:
"Bạn học Hạ Thiên Vũ, bạn có rảnh không?"
Nghe tiếng cô, anh mới rời mắt khỏi vở, chuyển đến nhìn cô, anh khẽ cười nói:
"Có chuyện gì?"
Cô cười tươi nói với anh:
"Có việc cầu xin."
Thấy nụ cười trên mặt cô, anh đã cảm nhận được, việc này chắc chắn có vấn đề, hoặc là anh không thích. Thế nhưng anh vẫn đáp lại:
"Việc gì?"
Cô bước đến gần anh. Lấy tay bóp bóp vai, rồi cánh tay anh, sau đó mới nói đến mục đích của mình:
"Ừm… thì trường tổ chức đi biển ấy, cậu biết rồi đúng không? Ừ thì là mình muốn tham gia,…nên…"
Cô nói lắp bắp, anh vẫn chưa hiểu, nên nói:
"Thì cậu tham gia đi, đâu có ai nói gì, tôi cũng có nói gì đâu."
Cô lắc lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc, hít một hơi sâu rồi nói:
"Mình muốn cậu đi cùng mình."
Anh bất ngờ trước câu nói của cô, vài phút sau mới hỏi lại:
"Lý do?"
Cô hơi đỏ mặt, ậm ừ một lúc rồi quyết định nói thật:
"Mình cũng không biết tại sao, chỉ cần không gặp cậu 1 ngày thôi, mình bỗng cảm thấy hơi thiếu thiếu gì đó. Mà chuyến đi này kéo dài một tuần lễ, nên mình sợ không gặp được cậu, mình không chịu được. Vì thế mình mới mặt dày sang xin cậu đi cùng mình. Mình biết lý do này rất ích kỷ, vì cậu không thích đi mà mình vẫn bắt cậu đi cùng… nếu không được thì… mình xin lỗi!"
Anh vẫn luôn nghe cô nói, không sót một chữ nào. Đợi cô nói hết, anh mới mở miệng:
"đúng là tôi không thích tham gia những hoạt động như này…"
Nghe anh nói như vậy, mặt cô bỗng ỉu xìu, biết ngay mà, cậu ấy sẽ không đi cùng đâu. Nhưng, anh chưa nói hết:
"Nhưng đi cùng cậu, thì tôi vẫn chấp nhận được, coi như là cậu nợ tôi một yêu cầu đi."
Câu sau anh nói ra, khuôn mặt cô vẫn đang buồn buồn bỗng trở nên tươi tắn, đôi mắt sáng lên như bóng đèn, không nhịn được mà nhảy cẫng lên. Miệng liên tục nói:
"Cảm ơn cậu, a Thiên Vũ, cậu là tốt nhất. Ôi! Mình còn nghĩ cậu không đồng ý cơ, A vui quá đi mất…"
Cô không kiềm chế được hành động, liền choàng tay ôm anh, hành động này của cô khiến, sống lưng anh cứng đờ, lúc phản ứng lại được thì đã vòng tay ôm chặt cô rồi.
Sau khi nhận thức được sự thất thố của mình, cảm nhận được vòng tay ấm áp của anh đang ở eo mình, mặt cô thoáng chốc đã đỏ lên. Cô ngại ngùng rời khỏi lồng ngực anh, thu chân tay lại, đứng thẳng người. Nhìn anh, gượng cười, nói:
"Ừm, cũng muộn rồi, mình về trước đây, nếu như cần đi mua đồ, chúng ta có thể đi cùng nhau. Chúc… chúc cậu ngủ ngon."
Nói xong, quay người chạy nhanh ra khỏi phòng anh, một mạch về nhà. Cũng may lúc xuống tầng, không gặp Hạ Xướng.
Còn Hạ Thiên Vũ, anh ngồi đó, không nhúc nhích, miệng cong lên tạo thành nụ cười. Đúng vậy, anh ngồi cười ngây ngô như một thằng ngốc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!